Français · Học tiếng Pháp

Tiếng Pháp, học cho đúng chỗ khó

Đọc thì sớm hiểu, nghe thì lâu vào — vì trong tiếng Pháp ranh giới giữa các từ bị xoá khi nói. Biết trước điều đó thì học nhanh hơn hẳn.


Bắt đầu tại đây

Hướng dẫn tiếng Pháp: nguyên âm mũi, cặp u và ou, liaison, cùng lộ trình cho những tuần đầu.

Mở hướng dẫn
Bảng chữ và âm Bấm vào bất kỳ ký tự nào để nghe. Âm thanh là bản thu sẵn bằng một giọng đọc duy nhất; nếu thiếu bản thu, thiết bị sẽ tự đọc thay.

Chữ cái

Nguyên âm mũi

Tổ hợp chữ cái

Thẻ ghi nhớ Các bộ thẻ học — mở một thư mục để ôn tập thẻ. 6
Các giai đoạn văn học và các tác phẩm văn học tiêu biểu

Văn học của một ngôn ngữ không bó gọn trong một quốc gia. Mỗi giai đoạn dưới đây ghi rõ những vùng đất nơi thứ tiếng ấy là tiếng mẹ đẻ, kèm vài tác phẩm đứng được cho cả thời kỳ.

842–1500 Trung cổ Vương quốc Pháp, xứ Normandie và các toà lâu đài miền Nam

Tiếng Pháp xuất hiện trên giấy trước khi có nước Pháp: bản văn đầu tiên là một lời thề giữa hai người cháu của Charlemagne. Suốt bốn thế kỷ sau đó, văn chương được hát chứ không được đọc — anh hùng ca ngân trên đường hành hương, thơ tình ngâm trong sân lâu đài. Chữ viết còn chưa thống nhất, nên cùng một từ có thể chép năm cách khác nhau.

  • Serments de Strasbourg

    Louis le Germanique & Charles le Chauve · 842

    Không phải văn chương mà là một lời thề chính trị, nhưng đây là câu tiếng Pháp cổ xưa nhất còn giữ được.

  • La Chanson de Roland

    Anonyme · ~1100

    Anh hùng ca lâu đời nhất của tiếng Pháp. Nhân vật chính chết ở giữa truyện, và phần còn lại là cuộc báo thù.

  • Lais

    Marie de France · ~1170

    Nhà văn nữ đầu tiên được biết tên trong tiếng Pháp. Mười hai truyện thơ ngắn, phần lớn về tình yêu không được phép.

  • Perceval ou le Conte du Graal

    Chrétien de Troyes · ~1180

    Truyện đưa chén thánh vào văn học châu Âu, và bỏ dở giữa chừng vì tác giả qua đời.

  • Le Roman de Renart

    Anonyme · ~1175

    Truyện con cáo lừa cả triều đình loài vật. Chữ renard trong tiếng Pháp hôm nay lấy từ tên nhân vật này.

  • Le Roman de la Rose

    Guillaume de Lorris & Jean de Meung · 1230–1275

    Hai tác giả cách nhau bốn mươi năm, và phần sau cãi lại phần trước. Cuốn được chép tay nhiều nhất thời Trung cổ Pháp.

  • Le Livre de la Cité des dames

    Christine de Pizan · 1405

    Tác giả là người phụ nữ đầu tiên ở châu Âu sống được bằng ngòi bút, và sách này bác lại lối viết miệt thị phụ nữ đương thời.

  • Le Testament

    François Villon · 1461

    Thơ của một kẻ trộm từng bị kết án tử hình. Giọng đời thường và cay đắng, khác hẳn thơ cung đình cùng thời.

1500–1600 Phục hưng Thung lũng sông Loire, Paris và Lyon

Thế kỷ này quyết định rằng tiếng Pháp có thể làm được mọi việc mà tiếng Latin đang làm. Một sắc lệnh năm 1539 buộc mọi văn bản hành chính phải viết bằng tiếng Pháp, và mười năm sau một nhóm nhà thơ ra tuyên ngôn đòi dùng tiếng Pháp cả trong văn chương cao. In ấn lan rộng, và lần đầu tiên tác giả viết cho người đọc chứ không cho người nghe.

  • Ordonnance de Villers-Cotterêts

    François Ier · 1539

    Không phải tác phẩm văn học nhưng là văn bản đổi vận mệnh ngôn ngữ: từ đây toà án và giấy tờ nhà nước dùng tiếng Pháp thay tiếng Latin.

  • Gargantua

    François Rabelais · 1534

    Truyện người khổng lồ, viết bằng thứ tiếng Pháp phóng túng đầy từ tự chế. Bị Sorbonne lên án, và vẫn được đọc.

  • Défense et illustration de la langue française

    Joachim Du Bellay · 1549

    Bản tuyên ngôn đòi tiếng Pháp phải được dùng để làm thơ lớn, không chỉ để nói chuyện thường ngày.

  • Les Amours

    Pierre de Ronsard · 1552

    Tập thơ tình đưa thể sonnet của Ý vào tiếng Pháp và định hình nhạc điệu thơ Pháp suốt hai thế kỷ sau.

  • Œuvres

    Louise Labé · 1555

    Thơ tình viết từ phía người phụ nữ, xuất bản dưới tên thật ở Lyon — điều hiếm hoi vào thời ấy.

  • L’Heptaméron

    Marguerite de Navarre · 1559

    Bảy mươi hai truyện kể lồng trong khung truyện, theo lối Boccaccio. Tác giả là chị của vua Pháp.

  • Essais

    Michel de Montaigne · 1580

    Cuốn sách khai sinh ra thể tuỳ bút, và cả chữ essai. Tác giả sửa chữa nó suốt hai mươi năm cuối đời.

  • Les Regrets

    Joachim Du Bellay · 1558

    Viết ở Roma trong nỗi nhớ nhà. Giọng thơ giản dị và buồn, ngược hẳn với lời hô hào hùng hồn chín năm trước của chính tác giả.

1600–1715 Thế kỷ lớn Paris, Versailles và các phòng khách văn chương

Thế kỷ của quy tắc: kịch phải theo ba nguyên tắc thống nhất, câu thơ phải mười hai âm tiết, và Viện Hàn lâm được lập năm 1635 để trông coi ngôn ngữ. Nghịch lý là chính trong khuôn khổ chặt ấy lại ra đời những vở kịch và những câu văn xuôi sắc nhất của tiếng Pháp. Phần lớn được viết cho triều đình, và nhiều tác phẩm ra mắt ngay trước mặt nhà vua.

  • Le Cid

    Pierre Corneille · 1637

    Thành công vang dội và bị Viện Hàn lâm phê phán vì phá luật. Cuộc tranh cãi quanh vở này định hình luật kịch cho cả thế kỷ.

  • Discours de la méthode

    René Descartes · 1637

    Viết bằng tiếng Pháp thay vì tiếng Latin, có chủ ý, để người đọc thường cũng theo được. Văn sáng đến bất ngờ với một cuốn sách triết học.

  • Tartuffe

    Molière · 1664

    Bị cấm diễn năm năm vì đụng tới đạo đức giả tôn giáo. Tên nhân vật nay là danh từ chung trong tiếng Pháp.

  • Maximes

    François de La Rochefoucauld · 1665

    Hơn năm trăm câu ngắn, mỗi câu vài dòng, cho rằng mọi đức hạnh đều che giấu lòng vị kỷ. Đọc được từng câu rời.

  • Fables

    Jean de La Fontaine · 1668–1694

    Truyện ngụ ngôn bằng thơ mà học sinh Pháp nào cũng thuộc vài bài. Bề mặt là chuyện loài vật, bên dưới là chuyện triều đình.

  • Pensées

    Blaise Pascal · 1670

    Những mảnh ghi chép rời cho một cuốn sách chưa kịp viết. Xuất bản sau khi tác giả mất, và mạnh nhất chính ở chỗ dở dang.

  • Phèdre

    Jean Racine · 1677

    Bi kịch chỉ dùng khoảng hai nghìn từ, ít hơn nhiều tác giả cùng thời, mà vẫn được coi là đỉnh cao của thơ kịch Pháp.

  • La Princesse de Clèves

    Madame de La Fayette · 1678

    Thường được gọi là tiểu thuyết tâm lý đầu tiên của châu Âu. Xuất bản khuyết danh, và tác giả không bao giờ nhận công khai.

1715–1789 Thời Khai sáng Paris, Genève và các nhà in ở Hà Lan

Văn chương thành công cụ tranh luận. Sách bị kiểm duyệt nên nhiều cuốn in ở nước ngoài rồi tuồn về, hoặc ra mắt dưới tên giả và địa chỉ bịa. Cùng lúc, tiếng Pháp trở thành ngôn ngữ ngoại giao của cả châu Âu — triều đình Nga, Phổ, Thuỵ Điển đều dùng nó. Bộ Bách khoa toàn thư mất hai mươi năm và bị đình bản nhiều lần.

  • Lettres persanes

    Montesquieu · 1721

    Hai người Ba Tư đi thăm Paris và viết thư về nhà. Mượn con mắt người ngoài để chê nước Pháp mà vẫn qua được kiểm duyệt.

  • Manon Lescaut

    Abbé Prévost · 1731

    Chuyện tình dẫn tới đổ vỡ hoàn toàn. Bị cấm ngay khi ra mắt, và trở thành cuốn tiểu thuyết được đọc lén nhiều nhất thế kỷ.

  • Encyclopédie

    Denis Diderot & Jean le Rond d’Alembert · 1751–1772

    Hai mươi tám tập, hơn một trăm người viết. Tham vọng gom hết tri thức lại, và đặt nghề thủ công ngang hàng với thần học.

  • Candide

    Voltaire · 1759

    Ba mươi chương ngắn, mỗi chương một tai hoạ, kể bằng giọng tỉnh bơ. Viết trong ba ngày theo lời tác giả.

  • Du contrat social

    Jean-Jacques Rousseau · 1762

    Câu mở đầu về con người sinh ra tự do là một trong những câu được trích nhiều nhất trong tiếng Pháp. Sách bị đốt ở Genève, quê tác giả.

  • Les Liaisons dangereuses

    Pierre Choderlos de Laclos · 1782

    Tiểu thuyết viết toàn bằng thư từ, mỗi lá thư là một nước cờ. Tác giả là sĩ quan pháo binh và chỉ viết đúng cuốn này.

  • Le Mariage de Figaro

    Beaumarchais · 1784

    Vở kịch để một người hầu cãi thắng chủ. Vua Louis XVI cấm ba năm rồi phải nhượng bộ, và năm năm sau là cách mạng.

  • Les Confessions

    Jean-Jacques Rousseau · 1782

    Tự truyện hiện đại đầu tiên: kể cả những điều đáng xấu hổ, không phải để bào chữa mà để trưng ra. Xuất bản sau khi tác giả mất.

1800–1900 Thế kỷ 19 Paris, các tỉnh lẻ và những vùng thuộc địa mới

Tiểu thuyết trở thành thể loại thống trị, một phần vì báo chí đăng nhiều kỳ và trả tiền theo dòng. Nhà văn viết dài, viết nhanh, và viết cho tầng lớp trung lưu mới biết đọc. Cùng lúc, thơ đi ngược lại: ngắn hơn, khó hơn, và cố tình xa lánh công chúng. Hai vụ kiện năm 1857 đưa cả một tiểu thuyết và một tập thơ ra toà vì bị coi là xúc phạm thuần phong.

  • Le Rouge et le Noir

    Stendhal · 1830

    Chàng trai nghèo dùng nhà thờ làm thang leo lên. Văn khô và nhanh, gần với văn báo hơn văn chương thời ấy.

  • Le Père Goriot

    Honoré de Balzac · 1835

    Một mắt xích trong bộ Tấn trò đời gần trăm cuốn, nơi nhân vật đi lại giữa các tiểu thuyết như trong một thành phố thật.

  • Madame Bovary

    Gustave Flaubert · 1857

    Tác giả bị đưa ra toà vì cuốn này và được tha. Ông có thể sửa một trang suốt cả tuần để tìm đúng một chữ.

  • Les Fleurs du mal

    Charles Baudelaire · 1857

    Sáu bài bị toà buộc gỡ khỏi tập, và lệnh ấy mãi tới năm 1949 mới được huỷ. Tập thơ mở đường cho toàn bộ thơ hiện đại Pháp.

  • Les Misérables

    Victor Hugo · 1862

    Viết phần lớn trong thời gian tác giả sống lưu vong vì chống Napoléon III. Dài hơn một nghìn năm trăm trang.

  • Une saison en enfer

    Arthur Rimbaud · 1873

    Tác giả viết xong lúc mười chín tuổi rồi bỏ hẳn văn chương, đi buôn ở châu Phi cho tới cuối đời.

  • Germinal

    Émile Zola · 1885

    Tác giả xuống hầm mỏ và ghi chép trước khi viết. Cuốn thứ mười ba trong bộ hai mươi cuốn về một dòng họ.

  • Bel-Ami

    Guy de Maupassant · 1885

    Chuyện một nhà báo leo lên bằng đàn bà và tin đồn. Câu văn ngắn và sáng, nên đây là lối vào dễ nhất của thế kỷ 19.

1900–1980 Thế kỷ 20 Paris, Bắc Phi, vùng Caribe và các nước châu Phi nói tiếng Pháp

Hai cuộc chiến tranh và quá trình giải thuộc địa làm vỡ mọi quy ước cũ. Tiểu thuyết bỏ cốt truyện, kịch bỏ hành động, thơ bỏ vần. Đồng thời tiếng Pháp bắt đầu được viết bởi những người không phải người Pháp — từ Martinique, từ Sénégal, từ Algérie — và họ dùng chính ngôn ngữ của kẻ cai trị để viết về việc bị cai trị.

  • À la recherche du temps perdu

    Marcel Proust · 1913–1927

    Bảy tập, hơn ba nghìn trang, và những câu dài nhất trong văn xuôi Pháp. Tập đầu bị nhiều nhà xuất bản từ chối.

  • Manifeste du surréalisme

    André Breton · 1924

    Tuyên ngôn đòi viết theo lối tự động, để mặc tiềm thức dẫn ngòi bút. Ảnh hưởng vượt xa văn chương, sang cả hội hoạ và điện ảnh.

  • Voyage au bout de la nuit

    Louis-Ferdinand Céline · 1932

    Đưa tiếng lóng và nhịp nói đường phố vào tiểu thuyết. Tác giả về sau viết những trang bài Do Thái, và di sản của ông vẫn bị tranh cãi gay gắt.

  • Cahier d’un retour au pays natal

    Aimé Césaire · 1939

    Trường ca viết từ Martinique, đặt ra khái niệm négritude. Một trong những văn bản mở đầu văn học hậu thuộc địa bằng tiếng Pháp.

  • L’Étranger

    Albert Camus · 1942

    Dùng thì quá khứ kép thay cho thì văn chương, nên văn viết ở đây gần với lời nói. Bối cảnh là Alger thuộc Pháp.

  • Le Deuxième Sexe

    Simone de Beauvoir · 1949

    Khảo luận hai tập về địa vị phụ nữ, bị Vatican đưa vào danh mục sách cấm. Câu người ta không sinh ra là đàn bà nay được trích khắp nơi.

  • En attendant Godot

    Samuel Beckett · 1952

    Tác giả là người Ireland và viết thẳng bằng tiếng Pháp để tự tước đi sự khéo léo sẵn có trong tiếng mẹ đẻ.

  • La Vie mode d’emploi

    Georges Perec · 1978

    Chín mươi chín chương mô tả một toà nhà Paris theo đường đi của quân mã trên bàn cờ. Tác giả từng viết cả một tiểu thuyết không dùng chữ e.

1980 đến nay Đương đại Pháp, vùng Maghreb, Tây Phi, Québec và vùng Caribe

Trọng tâm dịch chuyển ra khỏi Paris. Giải Goncourt bốn mươi năm gần đây trao cho tác giả sinh ở Maroc, Sénégal, Congo và Việt Nam, và điều đó phản ánh đúng nơi tiếng Pháp đang được nói nhiều nhất. Ở chính nước Pháp, thể loại nổi bật là tự truyện lai khảo cứu: tác giả kể đời mình như một tư liệu xã hội chứ không phải một câu chuyện riêng.

  • L’Amant

    Marguerite Duras · 1984

    Bối cảnh Sa Đéc và Chợ Lớn những năm 1930. Giải Goncourt, và là cuốn tiểu thuyết Pháp gần gũi nhất với người đọc Việt Nam.

  • Léon l’Africain

    Amin Maalouf · 1986

    Tác giả người Liban viết bằng tiếng Pháp về một nhà du hành thế kỷ 16 đi lại giữa thế giới Hồi giáo và Kitô giáo.

  • Dora Bruder

    Patrick Modiano · 1997

    Dựng lại đời một thiếu nữ Do Thái mất tích năm 1941 từ vài dòng rao tìm trên báo cũ. Tác giả nhận Nobel năm 2014.

  • Verre Cassé

    Alain Mabanckou · 2005

    Cả cuốn không có một dấu chấm câu kết thúc, chỉ toàn dấu phẩy. Bối cảnh là một quán rượu ở Congo.

  • Les Années

    Annie Ernaux · 2008

    Hồi ký viết ở ngôi on chứ không phải je: một đời người kể như ký ức chung. Tác giả nhận Nobel năm 2022.

  • Trois femmes puissantes

    Marie NDiaye · 2009

    Ba câu chuyện nối nhau giữa Pháp và Sénégal. Tác giả là người phụ nữ da đen đầu tiên nhận giải Goncourt.

  • Chanson douce

    Leïla Slimani · 2016

    Mở đầu bằng cái kết, rồi lần ngược lại. Tác giả sinh ở Maroc và nhận giải Goncourt năm ấy.

  • La Plus Secrète Mémoire des hommes

    Mohamed Mbougar Sarr · 2021

    Đi tìm một nhà văn châu Phi đã biến mất. Tác giả người Sénégal, và là người châu Phi hạ Sahara đầu tiên nhận giải Goncourt.

Sách nên đọc

Danh sách chọn lọc theo độ tuổi — cả tiểu thuyết lẫn sách phi hư cấu. Đọc rộng là cách xây vốn từ mà không cuốn từ vựng nào thay được.

Tiểu học Khoảng 6–11 tuổi — câu ngắn, hình nhiều, đọc để thấy vui trước đã. 5 cuốn

Hư cấu

  • Le Petit Nicolas · 1959

    René Goscinny & Jean-Jacques Sempé · Nhóc Nicolas

    Một cậu bé kể chuyện lớp mình bằng đúng giọng trẻ con: câu ngắn, lặp, nối bằng et. Đây là tiếng Pháp nói được viết ra, không phải văn chương gọt giũa.

    Mỗi truyện 4–6 trang, đọc rời được. Bộ nhiều tập.

  • L’Œil du loup · 1984

    Daniel Pennac · Mắt sói

    Một con sói và một cậu bé nhìn nhau qua song sắt sở thú, mỗi bên kể lại đời mình. Câu rất ngắn, nhiều khoảng lặng, gần như không có thì phức tạp.

    Khoảng 100 trang. Có bản minh hoạ.

  • Le Petit Prince · 1943

    Antoine de Saint-Exupéry · Hoàng tử bé

    Từ vựng hẹp và lặp lại có chủ ý, nên đọc được sớm. Nhưng đây cũng là chỗ nhiều người học gặp thì passé simple lần đầu, nên đừng coi là sách vỡ lòng.

    Khoảng 100 trang. Bản ghi âm do chính tác giả thời ấy không có; nên chọn bản đọc chuẩn.

Phi hư cấu

  • Le Petit Quotidien · 1998

    Play Bac Presse · Nhật báo nhỏ

    Nhật báo bốn trang cho trẻ 6–10 tuổi, ra từ thứ Hai đến thứ Bảy, tính bằng mười phút đọc mỗi ngày. Đúng liều lượng cho thói quen đọc hằng ngày.

    Chỉ bán theo thuê bao. Cùng nhà có Mon Quotidien cho lứa 10–14.

  • Images Doc · 1989

    Bayard Presse · Ảnh và tư liệu

    Nguyệt san tư liệu cho lứa 8–12, đi bốn mảng: thiên nhiên, thế giới, lịch sử, khoa học. Ảnh mạnh nên đoán nghĩa được nhiều, hợp lúc vốn từ còn mỏng.

    Ra hằng tháng. Có kho bài cho giáo viên.

Trung học cơ sở Khoảng 11–15 tuổi — truyện dài hơn, nhân vật phức tạp hơn, ý tưởng bắt đầu nặng dần. 5 cuốn

Hư cấu

  • Vendredi ou la vie sauvage · 1971

    Michel Tournier · Thứ Sáu hay đời hoang dã

    Chính tác giả viết lại tiểu thuyết người lớn của mình cho thiếu niên: cùng câu chuyện Robinson, câu ngắn hơn hẳn. Một trong số ít sách dễ hơn mà không nhạt đi.

    Khoảng 150 trang. Bản người lớn là Vendredi ou les limbes du Pacifique.

  • Kamo, l’agence Babel · 1992

    Daniel Pennac · Kamo và hãng Babel

    Một cậu bé phải học tiếng Anh trong ba tháng và viết thư cho người bạn qua thư không có thật. Cuốn duy nhất trong danh sách này lấy chính việc học ngoại ngữ làm cốt truyện.

    Khoảng 120 trang. Mở đầu bộ Kamo bốn tập.

  • La Gloire de mon père · 1957

    Marcel Pagnol · Vinh quang của cha tôi

    Tuổi thơ ở vùng đồi Provence, kể lại khi đã già. Câu dài hơn Pennac nhưng trong veo, và là cửa vào tiếng Pháp miền Nam.

    Khoảng 220 trang. Tập đầu của bộ hồi ký bốn cuốn.

  • Le Grand Meaulnes · 1913

    Alain-Fournier · Anh Meaulnes cao lớn

    Một cậu học trò lạc vào bữa tiệc trong lâu đài rồi cả đời tìm lại đường về. Sách gối đầu giường của học sinh Pháp, và là bước nhảy đầu tiên sang văn xuôi thật.

    Khoảng 250 trang. Tác giả tử trận năm 1914, không viết thêm tiểu thuyết nào.

Phi hư cấu

  • Le Monde des ados · 2002

    Fleurus Presse · Thế giới tuổi teen

    Tạp chí thời sự cho lứa 10–15: tin trong tuần, hồ sơ, thư bạn đọc. Đọc báo cho người lớn còn quá sức thì đây là bậc trung gian.

    Ra hai tuần một số.

Trung học phổ thông Khoảng 15–18 tuổi — văn phong khó, chủ đề người lớn, đọc để nghĩ chứ không chỉ để biết chuyện. 5 cuốn

Hư cấu

  • L’Étranger · 1942

    Albert Camus · Người xa lạ

    Câu ngắn, gần như không mệnh đề phụ, và thì passé composé thay cho passé simple — nghĩa là văn viết ở đây gần với tiếng nói hằng ngày. Dễ đọc một cách đáng ngờ, khó hiểu một cách thật sự.

    Khoảng 130 trang. Bài mở đầu nổi tiếng đến mức nên đọc to.

  • Antigone · 1944

    Jean Anouilh · Antigone

    Kịch nên toàn thoại: đúng thứ tiếng Pháp người ta nói, không có câu tả cảnh. Diễn năm 1944 ở Paris đang bị chiếm đóng, và cả hai phe đều tưởng vở kịch nói hộ mình.

    Khoảng 120 trang. Nên nghe bản thu sân khấu song song.

  • No et moi · 2007

    Delphine de Vigan · No và tôi

    Một nữ sinh mười ba tuổi làm bài thuyết trình về người vô gia cư rồi mang một cô gái vô gia cư về nhà. Tiếng Pháp đương đại, giọng thiếu niên, không có rào cản cổ văn.

    Khoảng 250 trang. Giải Prix des libraires 2008.

  • Une si longue lettre · 1979

    Mariama Bâ · Một bức thư dài đến thế

    Một goá phụ Sénégal viết thư cho bạn sau khi chồng lấy vợ hai. Nhắc rằng tiếng Pháp không chỉ là của nước Pháp, và văn ở đây trang trọng mà vẫn dễ theo.

    Khoảng 130 trang. Toàn bộ là một lá thư.

Phi hư cấu

  • Discours de la méthode · 1637

    René Descartes · Phương pháp luận

    Viết bằng tiếng Pháp chứ không phải tiếng Latin, cố ý, để cả đàn bà cũng hiểu được — câu ấy là của thời đó. Vì thế văn sáng và thẳng đến bất ngờ với một cuốn sách năm 1637.

    Khoảng 100 trang. Phần I và II đọc được ngay; phần sau nặng hơn.

Người lớn Không giới hạn độ dài hay độ khó — những cuốn đáng đọc lại nhiều lần. 5 cuốn

Hư cấu

  • L’Amant · 1984

    Marguerite Duras · Người tình

    Bối cảnh Sa Đéc và Chợ Lớn những năm 1930, viết bằng những câu cụt, lặp, không theo trật tự thời gian. Với người đọc Việt Nam, đây là quyển gần nhà nhất trong danh sách.

    Khoảng 140 trang. Giải Goncourt 1984.

  • Bonjour tristesse · 1954

    Françoise Sagan · Buồn ơi chào mi

    Tác giả viết năm mười tám tuổi, và văn giữ nguyên sự gọn gàng ấy: câu sạch, không rườm. Một mùa hè bên bờ Địa Trung Hải hỏng vì một toan tính nhỏ.

    Khoảng 150 trang. Giải Prix des Critiques 1954.

  • Candide · 1759

    Voltaire · Chàng ngây thơ

    Ba mươi chương ngắn, mỗi chương một tai hoạ, kể bằng giọng tỉnh bơ. Văn thế kỷ 18 nhưng nhịp nhanh đến mức không kịp thấy cũ.

    Khoảng 120 trang. Đã hết bản quyền, có bản đọc miễn phí.

  • Verre Cassé · 2005

    Alain Mabanckou · Ly vỡ

    Cả cuốn không có một dấu chấm câu kết thúc: chỉ dấu phẩy, chảy liên tục như lời kể trong quán rượu ở Congo. Khó, nhưng cho thấy tiếng Pháp có thể bị bẻ đến đâu.

    Khoảng 200 trang. Nên đọc sau khi đã quen văn xuôi Pháp.

Phi hư cấu

  • Les Années · 2008

    Annie Ernaux · Những năm tháng

    Hồi ký viết ở ngôi onnous chứ không phải je: một đời người kể như ký ức chung của cả nước Pháp. Đọc kỹ sẽ thấy nửa thế kỷ đổi thay của chính tiếng Pháp.

    Khoảng 250 trang. Tác giả nhận Nobel Văn chương năm 2022.

Điểm nhấn văn hoá

Những điều người nước ngoài thường hiểu sai cho tới khi có ai đó nói thẳng ra — tập tục, điều kiêng kỵ và lối nghĩ nằm sau ngôn ngữ.

tu và vous: ranh giới ở đây chặt hơn tiếng Tây Ban Nha nhiều

Dùng tu với người lạ trưởng thành là một lỗi thật sự, không phải chuyện thân mật quá đà. Nguyên tắc an toàn: vous với mọi người trên hai mươi tuổi cho đến khi được mời đổi. Với trẻ con và trong thể thao thì tu ngay. Trong công ty, nhiều nơi ngành công nghệ đã chuyển sang tu hết, nhưng ngân hàng và cơ quan nhà nước thì không.

câu on peut se tutoyer? chính là lời mời, và người lớn tuổi hơn mở lời

Việc chuyển từ vous sang tu không tự nhiên xảy ra, phải có người nói ra. Theo lệ, người lớn tuổi hơn hoặc ở vị trí cao hơn là người mở lời — người ít tuổi tự ý đổi trước bị coi là suồng sã. Sau khi đã đổi thì không quay lại vous nữa; quay lại là dấu hiệu quan hệ vừa nguội đi.

Xem 50 mục còn lại
chưa nói bonjour thì chưa được hỏi gì cả

Đây là điều du khách phạm nhiều nhất và cũng là điều bị đánh giá nặng nhất. Bước vào cửa hàng, lên taxi, hỏi đường — câu đầu tiên phải là bonjour, rồi mới đến việc của mình. Nhảy thẳng vào câu hỏi bị nghe như ra lệnh, và phần lớn tiếng đồn người Pháp lạnh lùng sinh ra từ đúng chỗ này.

bonjour chỉ nói một lần một ngày với cùng một người

Gặp lại đồng nghiệp lần thứ hai trong ngày mà lại bonjour thì người kia sẽ nói đùa on s’est déjà vus — nghĩa là bạn quên mất đã chào rồi. Lần sau chỉ cần gật đầu, hoặc nói rebonjour cho vui. Chuyện nhỏ, nhưng nhận ra được là dấu hiệu đã sống ở đó thật.

bonjour trống không mỏng hơn bonjour madame

Gắn thêm madame hoặc monsieur là cách nâng mức lịch sự rẻ nhất trong tiếng Pháp, và người bán hàng, tài xế, nhân viên hành chính đều nhận ra ngay. Với phụ nữ, mademoiselle đã bị bỏ khỏi giấy tờ hành chính từ năm 2012 và nay nghe cũ; cứ dùng madame cho mọi lứa tuổi.

ra khỏi cửa hàng phải chào, kể cả khi không mua gì

Chỉ nhìn quanh rồi lặng lẽ đi ra là thô. Câu đủ dùng là merci, au revoir hoặc bonne journée, nói khi đã ra tới cửa. Ở tiệm bánh và tiệm nhỏ thì gần như bắt buộc; ở siêu thị lớn thì không ai để ý.

bonne journée đổi thành bonne soirée vào khoảng sáu giờ chiều

Ranh giới không cứng nhưng có thật, và nói sai thì nghe hơi lệch. Cùng lúc ấy bonjour cũng nhường chỗ cho bonsoir. Buổi tối muộn hơn, khi chia tay để ai nấy đi ngủ, thì dùng bonne nuit — và bonne nuit không dùng để chào gặp mặt, chỉ để chia tay.

thiếu s’il vous plaît thì câu đề nghị thành câu ra lệnh

Tiếng Pháp không có cách nói vòng nào thay thế được. Un café là gọi món cộc lốc; un café, s’il vous plaît mới là gọi món. Người Việt quen dùng ngữ điệu để làm mềm câu, nhưng ở đây ngữ điệu không gánh nổi việc ấy — phải có chữ.

pardon để chen qua, excusez-moi để bắt chuyện, désolé để xin lỗi thật

Ba chữ này không thay nhau được. Trên tàu điện đông, muốn qua thì nói pardon. Muốn hỏi đường người lạ thì mở bằng excusez-moi, bao giờ cũng kèm bonjour trước. Còn khi đã làm sai điều gì thì mới là je suis désolé — dùng désolé cho việc chen qua nghe nặng nề quá mức.

số cái hôn má thay đổi theo vùng, và người địa phương cũng lúng túng

Paris và phần lớn miền Bắc là hai cái; nhiều vùng miền Nam là ba; vài nơi quanh Nantes và Normandie là bốn. Người Pháp gặp nhau từ hai vùng khác nhau cũng hụt nhịp, và đó là chuyện đùa quen thuộc. Quy tắc thực dụng: để người kia dẫn, và bắt đầu bằng má trái của mình.

sau năm 2020, cái hôn má lùi lại và chưa trở về như cũ

Trong công sở, bắt tay và gật đầu đã thay thế phần lớn; giữa bạn bè thì bise vẫn còn nguyên. Điều này khiến người mới đến bối rối vì không còn quy tắc chung. Cách an toàn là chờ nửa giây xem người kia nghiêng người hay chìa tay, rồi làm theo.

ở nhiều nơi làm việc, buổi sáng phải đi bắt tay từng người

Đây là nghi thức mất năm mười phút và người ngoài hay tưởng là lãng phí. Nhưng bỏ qua nó thì bị coi là kiêu, và ai vắng mặt trong vòng bắt tay sẽ nhớ. Ở công trường và nhà máy thì lệ này còn chặt hơn văn phòng.

giờ ăn hẹp, và ngoài giờ thì bếp đóng thật

Bữa trưa khoảng 12 đến 14 giờ, bữa tối từ 19h30 đến 21h30. Đến quán lúc ba giờ chiều hỏi đồ ăn nóng thì phần lớn nơi sẽ từ chối, không phải vì khó tính mà vì đầu bếp đã nghỉ. Ở thị trấn nhỏ, nhiều cửa hàng cũng đóng cửa buổi trưa và mở lại lúc 14 giờ.

bánh mì đặt thẳng lên mặt bàn, không đặt lên đĩa

Không có đĩa bánh mì riêng như trong bữa ăn kiểu Anh Mỹ, và để bánh cạnh đĩa mình là đúng phép. Bánh cũng được bẻ bằng tay chứ không cắt bằng dao, và dùng để đẩy thức ăn hoặc vét nước sốt — việc vét đĩa bằng bánh là bình thường trong bữa gia đình.

l’apéro là một dịp riêng, không phải phần mở đầu của bữa tối

Được mời à l’apéro nghĩa là đồ uống và vài món nhấm trong khoảng một tiếng, rồi ai về nhà nấy — chủ nhà không nấu bữa tối. Nếu là bữa tối thật, lời mời sẽ nói rõ à dîner. Hiểu nhầm chỗ này dẫn tới cảnh ngồi chờ món chính không bao giờ tới.

phô mai ăn trước món tráng miệng, không phải sau

Thứ tự trong bữa ăn đầy đủ là món khai vị, món chính, xà lách, phô mai, rồi tráng miệng. Ở nhiều gia đình xà lách được dọn sau món chính chứ không phải trước. Khi cắt phô mai tròn thì cắt theo hình nan quạt để ai cũng có phần vỏ — cắt mất phần mũi của một miếng phô mai nhọn bị coi là vô ý.

xin bình nước lọc trong quán là quyền, không phải là keo kiệt

Câu cần nói là une carafe d’eau, s’il vous plaît, và quán phải phục vụ miễn phí. Người Việt hay ngại vì sợ bị đánh giá, nhưng người Pháp gọi carafe rất thường, kể cả trong nhà hàng đắt tiền. Bánh mì đi kèm bữa cũng miễn phí và xin thêm được.

tiền phục vụ đã tính trong hoá đơn, tiền boa chỉ là làm tròn

Dòng service compris nghĩa là nhân viên đã được trả lương, không sống bằng tiền boa như ở Mỹ. Để lại một hai euro cho bữa ăn ngon là đủ và được quý; mười lăm phần trăm là thừa và làm người phục vụ ngạc nhiên. Ở quán cà phê thì để lại tiền lẻ là chuyện thường.

mang đồ ăn thừa về từng bị coi là lạ, nay đã thành quyền theo luật

Từ tháng 7 năm 2021, nhà hàng ở Pháp buộc phải cung cấp hộp mang về nếu khách yêu cầu. Trước đó thói quen này gần như không có và nhiều người vẫn thấy ngượng. Câu cần nói là est-ce que je peux emporter le reste? — hoàn toàn bình thường, dù người phục vụ có thể hơi bất ngờ ở quán cũ.

cà phê uống sau tráng miệng, không uống cùng

Gọi cà phê cùng lúc với bánh ngọt là dấu hiệu rõ nhất của du khách. Cà phê ở đây mặc định là espresso — muốn loại nhạt hơn thì gọi un allongé, còn café au lait chỉ uống buổi sáng và gần như không ai gọi sau bữa tối.

bánh mì mua trong ngày, và tiệm bánh nghỉ một ngày trong tuần

Baguette không có chất bảo quản nên đến chiều đã cứng — vì thế người ta mua mỗi ngày, có nhà mua hai lần. Mỗi tiệm phải nghỉ một ngày cố định trong tuần, và các tiệm trong khu thường chia nhau để không cùng nghỉ. Hỏi une tradition sẽ được ổ ngon hơn baguette thường.

chủ nhật phần lớn đóng cửa, và thứ hai cũng vắng hơn ta tưởng

Siêu thị lớn, cửa hàng quần áo, hiệu sách hầu hết nghỉ chủ nhật, trừ một số khu du lịch được miễn. Tiệm bánh và chợ thì mở buổi sáng chủ nhật. Nhiều cửa hàng nhỏ và bảo tàng lại nghỉ thứ hai — nên chủ nhật và thứ hai đều cần xem giờ trước khi đi.

tháng Tám thành phố rỗng, và biển fermeture annuelle treo khắp nơi

Tiệm bánh quen, tiệm sửa giày, nha sĩ, thậm chí nhà hàng yêu thích đều có thể đóng liền ba tuần. Paris trong tháng Tám vắng người bản địa và đầy khách du lịch. Ai đến làm việc hay xử lý giấy tờ trong tháng này nên lùi lịch — cơ quan chạy với nhân sự tối thiểu.

chữ thập xanh là nơi hỏi bệnh nhẹ trước khi nghĩ đến bác sĩ

Dược sĩ Pháp được đào tạo dài và có quyền tư vấn, nên với cảm, dị ứng hay vết thương nhỏ thì vào hiệu thuốc trước là hợp lý. Thuốc không kê đơn nằm sau quầy chứ không bày ra ngoài, nên phải hỏi. Ngoài giờ, danh sách pharmacie de garde được dán ở cửa mỗi tiệm.

mọi việc hành chính đều xoay quanh một tập hồ sơ, và thiếu một tờ là làm lại

Thuê nhà, mở tài khoản, đăng ký học đều đòi một chồng giấy: giấy chứng minh nơi ở, bảng lương, giấy khai sinh dịch công chứng. Người Pháp gọi việc này là paperasse và than phiền không kém người nước ngoài. Cách sống sót: quét sẵn mọi giấy tờ vào một thư mục và luôn mang thêm một bản in.

nước Pháp vẫn dùng séc, và ai cũng cần một tờ RIB

RIB là tờ ghi số tài khoản ngân hàng, và bị đòi cho gần như mọi thứ: tiền thuê nhà, bảo hiểm, học phí, hoàn thuế. Séc thì vẫn sống khoẻ hơn hẳn các nước láng giềng — trường học, hiệp hội, thợ sửa chữa nhiều nơi vẫn nhận. Nên xin một tập séc và giữ sẵn vài bản RIB in ra.

laïcité không dịch gọn được, và nó không đồng nghĩa với tự do tôn giáo

Nguyên tắc này tách nhà nước khỏi tôn giáo và yêu cầu không gian công phải trung lập, chứ không chỉ bảo vệ quyền tin. Vì thế trường công cấm biểu hiện tôn giáo rõ rệt, và điều đó gây tranh cãi liên tục trong chính nước Pháp. Với người mới đến, biết trước rằng đây là đề tài nhạy cảm sẽ tránh được nhiều va chạm.

liaison xoá ranh giới giữa các từ, và đó là lý do nghe mãi không ra

Les amis nghe thành một khối lezami, và vous avez thành vuzave. Người học đọc được cả trang báo nhưng không tách nổi một câu nói ra thành từ, vì trong đầu vẫn tìm khoảng lặng giữa các từ — mà tiếng Pháp không có khoảng lặng ấy. Cách chữa là nghe kèm phụ đề tiếng Pháp cho đến khi mắt và tai khớp lại.

nguyên âm mũi là phần khó nhất, và số lượng đang giảm dần

Sách dạy bốn nguyên âm mũi, nhưng phần lớn người Pháp trẻ ở miền Bắc đã gộp brun vào brin, còn ba. Điều đáng lo hơn cho người Việt là phân biệt an với on: nhầm chỗ này thì cent thành son. Cách luyện là đọc từng cặp đối lập chứ không đọc từng từ rời.

u và ou là hai âm khác nhau, và nhầm thì đổi cả nghĩa câu

Tutout, rueroue, dessusdessous — mỗi cặp chỉ khác ở âm này. Mẹo tập: phát âm i rồi giữ nguyên vị trí lưỡi mà chúm môi lại, sẽ ra u. Nếu chúm môi mà lưỡi cũng lùi về sau thì ra ou, và đó chính là lỗi.

âm r phát ở cổ họng, và nó mới phổ biến từ vài thế kỷ nay

Đây không phải r rung đầu lưỡi như tiếng Tây Ban Nha hay tiếng Ý, mà là tiếng ma sát ở lưỡi gà, gần với âm kh trong tiếng Việt nhưng nhẹ hơn nhiều. Cách vào: súc miệng không nước, rồi giảm dần độ mạnh. Người mới thường phát quá nặng — âm r tiếng Pháp thật ra rất khẽ.

số 70, 80, 90 phải làm phép tính, và Bỉ với Thuỵ Sĩ thì không

70 là soixante-dix, tức sáu mươi mười; 80 là quatre-vingts, tức bốn hai mươi; 97 là quatre-vingt-dix-sept. Ở Bỉ và Thuỵ Sĩ người ta nói septante và nonante, gọn hơn hẳn, còn Thuỵ Sĩ dùng cả huitante ở vài bang. Nghe số điện thoại là bài luyện khắc nghiệt nhất cho chỗ này.

trong câu phủ định nói miệng, chữ ne biến mất

Sách dạy je ne sais pas, nhưng ngoài đời nghe là je sais pas, rút gọn nữa thành chais pas. Người học chỉ tập theo sách sẽ nghe hụt phần lớn câu phủ định. Ngược lại, khi viết thư hay email công việc thì phải giữ ne, bỏ đi là lỗi.

những từ giống tiếng Anh nhất lại là những từ lừa nhiều nhất

Actuellement là hiện nay chứ không phải thật ra; éventuellement là có thể chứ không phải cuối cùng; sensible là nhạy cảm chứ không phải biết điều; librairie là hiệu sách chứ không phải thư viện. Người biết tiếng Anh học tiếng Pháp rất nhanh nhưng vấp đúng ở nhóm này, vì trông quen quá nên không tra.

verlan đảo ngược âm tiết, và vài từ đã vào từ điển

Chính chữ verlan là đảo của l’envers, nghĩa là ngược. Femme thành meuf, flic thành keuf, lourd thành relou, arabe thành beur. Người học không cần tự dùng, nhưng nghe phim và nhạc rap thì gặp liên tục, và không biết thì mất cả câu.

khoảng cách giữa văn viết và lời nói ở đây rộng khác thường

Cùng một ý có ba tầng: je ne comprends pas khi viết, je comprends pas khi nói, j’pige que dalle khi nói với bạn thân. Dùng nhầm tầng thì hoặc nghe cứng nhắc, hoặc nghe suồng sã. Cách an toàn cho người mới là ở tầng giữa và nghe kỹ xem người quanh mình đang ở đâu.

nhà nước dịch từ tiếng Anh ra, nhưng đường phố không nghe theo

Có hẳn cơ quan đặt từ thay thế: courriel cho email, logiciel cho software, ordinateur cho computer. Một số thắng hẳn — ordinateur và logiciel nay là từ duy nhất; số khác thua — không mấy ai nói courriel ở Pháp, dù ở Québec thì có. Khi không chắc, dùng từ nghe được quanh mình.

từ mượn tiếng Anh được đọc theo lối Pháp, và nghe lạ tai lúc đầu

Wifi thành wi-fi với trọng âm cuối, shampooing đọc là cham-pu-anh, pull là áo len chứ không phải kéo. Đừng phát âm theo lối Anh để cho đúng — làm thế người nghe lại không hiểu. Quy tắc chung của tiếng Pháp là trọng âm rơi vào âm tiết cuối, kể cả với từ mượn.

Viện Hàn lâm Pháp có tiếng nói, nhưng không có quyền cưỡng chế

Cơ quan này lập từ năm 1635 và ra từ điển chuẩn, nhưng khuyến nghị của họ không phải luật và người dùng thường phớt lờ. Người học nên biết điều này để khỏi hoang mang khi thấy cách dùng thực tế khác với sách chuẩn — trong tiếng Pháp, cả hai đều tồn tại song song.

écriture inclusive đang là đề tài tranh cãi, chưa ngã ngũ

Cách viết này dùng dấu chấm giữa từ, như étudiant·e·s, để gộp cả hai giống. Bộ Giáo dục đã cấm dấu chấm giữa trong trường học, và tháng 10 năm 2023 Thượng viện thông qua một dự luật cấm rộng hơn rồi chuyển sang Hạ viện. Người học không cần dùng, nhưng sẽ gặp trong văn bản của một số tổ chức.

phần lớn người nói tiếng Pháp không sống ở Pháp

Trọng tâm dân số của tiếng Pháp nằm ở châu Phi — Congo, Côte d’Ivoire, Cameroun, Sénégal và nhiều nước khác, nơi dân số đang tăng nhanh. Vì thế tiếng Pháp chuẩn của Paris chỉ là một biến thể trong nhiều biến thể. Nghe quen giọng Tây Phi là việc nên làm sớm, không phải việc phụ.

tiếng Pháp Québec không phải tiếng Pháp cổ, mà là một nhánh riêng

Nó có nguyên âm riêng, cách rút gọn riêng, và một điều đáng chú ý: Québec chống từ mượn tiếng Anh mạnh hơn Pháp nhiều — fin de semaine chứ không phải weekend, magasiner chứ không phải faire du shopping. Người học quen giọng Pháp lần đầu nghe Québec sẽ thấy khó, và điều đó là bình thường.

giọng miền Nam đọc cả chữ e cuối, và nghe ra ngay

Ở Marseille hay Toulouse, une petite table có thêm mấy âm tiết so với Paris. Giọng này cũng phát âm mũi khác và nói nhanh hơn theo cảm giác của người ngoài. Đây không phải giọng kém chuẩn — chỉ là vùng, và ngày càng nhiều người dẫn chương trình mang giọng vùng lên sóng.

tiếng Pháp ở Bỉ và Thuỵ Sĩ khác ở nhiều chỗ hơn chỉ mấy con số

Ngoài septante và nonante, còn có déjeuner là bữa sáng ở Bỉ chứ không phải bữa trưa, và s’il vous plaît đôi khi dùng khi đưa đồ cho người khác, nghĩa gần với của bạn đây. Nhịp nói cũng chậm hơn Paris một chút, và với người mới học thì dễ nghe hơn.

nước Pháp còn nhiều thứ tiếng khác, và chúng từng bị ép im

Tiếng Breton ở Bretagne, tiếng Occitan ở miền Nam, tiếng Alsace, tiếng Corse, tiếng Basque — mỗi thứ có lịch sử riêng. Suốt thế kỷ 19 và 20, trường học phạt trẻ nói các thứ tiếng này. Nay có trường song ngữ và biển chỉ đường hai thứ tiếng, nhưng số người nói vẫn giảm.

cải cách chính tả 1990 tồn tại, nhưng cả hai cách viết đều đúng

Cải cách bỏ bớt dấu mũ ở một số chữ — coût thành cout, oignon thành ognon — nhưng không bắt buộc, và sau ba mươi năm phần lớn người Pháp vẫn viết theo lối cũ. Sách giáo khoa từ năm 2016 dùng cách mới. Người học đừng lo: cả hai đều được chấp nhận, kể cả trong kỳ thi.

tầng 1 ở Pháp là tầng thứ hai theo cách đếm của người Việt

Tầng ngang mặt đường gọi là rez-de-chaussée, viết tắt RDC trong thang máy, và không mang số. Tầng ngay trên nó mới là premier étage. Nhầm chỗ này thì đến muộn cuộc hẹn, và đây là lỗi mà người mới đến mắc trong tuần đầu. Nút thang máy thường ghi RDC hoặc số 0.

mỗi khu có một ngày họp chợ, và biết ngày ấy là biết nhịp sống khu đó

Chợ ngoài trời họp một hoặc hai buổi sáng trong tuần, thường tan trước một giờ chiều. Đây là nơi rẻ hơn siêu thị cho rau quả và cá, và là nơi dễ tập nói nhất vì câu lặp đi lặp lại. Người bán hàng thường không cho khách tự chọn — chỉ tay và nói số lượng, họ sẽ lấy.

kỳ nghỉ học chia ba vùng lệch nhau, và cả nước Pháp lên lịch theo đó

Vùng A, B và C nghỉ lệch nhau một hai tuần để đường sá và khu trượt tuyết không quá tải cùng lúc. Hệ quả là giá vé tàu và khách sạn nhảy theo vùng, và người không có con vẫn nên tra lịch trước khi đặt. Paris thuộc vùng C.

đình công là một phần bình thường của lịch, không phải khủng hoảng

Tàu, xe buýt, sân bay, trường học đều có thể ngừng, và thường được báo trước vài ngày. Người Pháp không hoảng — họ tra préavis de grève rồi tính đường khác. Với người mới, thói quen cần tập là kiểm tra ứng dụng giao thông vào tối hôm trước, nhất là khi có việc quan trọng.

phải khai một bác sĩ gia đình, nếu không thì được hoàn tiền ít hơn

Hệ thống y tế yêu cầu chọn một médecin traitant và khai với bảo hiểm; đi thẳng đến bác sĩ chuyên khoa mà không qua người này thì phần hoàn lại giảm mạnh. Thẻ carte vitale màu xanh là thứ đưa ra ở mọi phòng khám và hiệu thuốc. Ở thành phố lớn, tìm được bác sĩ nhận thêm bệnh nhân mới có thể mất vài tháng.

rác phân loại theo màu thùng, và quy tắc đổi theo thành phố

Thùng nắp vàng cho bao bì và giấy, thùng xanh lá cho rác còn lại, thùng riêng cho thuỷ tinh thường đặt ngoài phố. Nhưng thứ nào bỏ vào thùng vàng thì mỗi thành phố quy định khác nhau, nên phải xem bảng dán ở chỗ để rác của toà nhà. Đồ điện và pin thì mang ra siêu thị hoặc điểm thu gom.

Bài viết về tiếng Pháp

Vì sao người học đọc được báo trước khi nghe được một câu, và cách rút ngắn khoảng cách ấy.

Các bài viết sắp ra mắt.