Tiếng Ý, dễ mở miệng nhất
Đọc sao viết vậy, người nghe kiên nhẫn, và một chi tiết quyết định mà người Việt hay bỏ sót: phụ âm đôi.
Hướng dẫn tiếng Ý: phụ âm đôi, năm quy tắc chính tả, chuỗi đại từ, cùng lộ trình cho những tuần đầu.
Bảng chữ và âm Bấm vào bất kỳ ký tự nào để nghe. Âm thanh là bản thu sẵn bằng một giọng đọc duy nhất; nếu thiếu bản thu, thiết bị sẽ tự đọc thay.
Thiết bị của bạn chưa có giọng đọc cho ngôn ngữ này nên chưa phát được âm thanh.
Chữ cái
Tổ hợp chữ cái
Thẻ ghi nhớ Các bộ thẻ học — mở một thư mục để ôn tập thẻ. 6
Văn học của một ngôn ngữ không bó gọn trong một quốc gia. Mỗi giai đoạn dưới đây ghi rõ những vùng đất nơi thứ tiếng ấy là tiếng mẹ đẻ, kèm vài tác phẩm đứng được cho cả thời kỳ.
800–1400 Khởi nguyên Toscana, triều đình Sicilia và các thành bang
Tiếng Ý bắt đầu là tiếng Latin bị nói lệch đi, và những dòng chữ sớm nhất xuất hiện trong hồ sơ toà án lẫn lời cầu nguyện. Rồi ba người Toscana trong vòng chưa đầy một thế kỷ viết ra ba cuốn sách lớn đến mức tiếng nói vùng họ trở thành tiếng Ý chuẩn cho sáu trăm năm sau. Đây là trường hợp hiếm: một ngôn ngữ quốc gia được quyết định bởi văn chương chứ không bởi quyền lực chính trị.
-
Placiti cassinesi
Anonimo · 960
Lời khai trong một vụ tranh chấp đất đai, và là câu tiếng Ý đầu tiên được ghi lại có chủ ý.
-
Cantico delle creature
San Francesco d’Assisi · ~1224
Bài thơ tôn giáo đầu tiên viết bằng tiếng thường dân chứ không phải tiếng Latin, và vẫn được đọc thuộc lòng ở Ý.
-
Scuola siciliana
Giacomo da Lentini e altri · ~1230
Nhóm thi nhân ở triều đình Palermo đã phát minh ra thể sonnet, thứ sau đó lan khắp châu Âu.
-
De vulgari eloquentia
Dante Alighieri · ~1305
Khảo luận bàn xem tiếng nào trong bán đảo xứng đáng làm ngôn ngữ văn chương. Nghịch lý là nó được viết bằng tiếng Latin.
-
La Divina Commedia
Dante Alighieri · ~1321
Viết trong thời gian lưu đày khỏi Firenze. Chính quyết định dùng tiếng Toscana thay tiếng Latin đã tạo ra tiếng Ý.
-
Decameron
Giovanni Boccaccio · 1353
Mười người trốn dịch hạch ra ngoại ô Firenze và kể nhau nghe một trăm truyện. Khuôn truyện lồng truyện này về sau lan khắp châu Âu.
-
Canzoniere
Francesco Petrarca · 1374
Ba trăm sáu mươi sáu bài thơ về một người phụ nữ. Tác giả sửa tập này suốt bốn mươi năm cho tới khi mất.
-
Il Milione
Marco Polo & Rustichello da Pisa · ~1298
Kể lại trong nhà tù ở Genova cho một người bạn tù chép, và bản gốc lại viết bằng thứ tiếng Pháp pha Ý.
1400–1600 Phục hưng Firenze, Ferrara, Venezia và Roma
Máy in tới Venezia và biến thành phố này thành trung tâm xuất bản của châu Âu. Cùng lúc nổ ra cuộc tranh luận kéo dài về chuyện nên viết bằng thứ tiếng Ý nào, và phần thắng thuộc về tiếng Toscana thế kỷ 14 — nghĩa là người ta chọn viết theo lối đã cũ hai trăm năm. Quyết định ấy khiến văn viết và lời nói tách xa nhau suốt nhiều thế kỷ sau.
-
Orlando furioso
Ludovico Ariosto · 1516
Trường ca hiệp sĩ gần bốn mươi nghìn câu thơ. Tác giả sửa lại toàn bộ năm 1532 để chỉnh ngôn ngữ cho hợp chuẩn Toscana.
-
Prose della volgar lingua
Pietro Bembo · 1525
Cuốn sách quyết định rằng nên viết theo Petrarca và Boccaccio. Nó định hình tiếng Ý viết trong suốt ba thế kỷ sau.
-
Il Cortegiano
Baldassare Castiglione · 1528
Cẩm nang về cách cư xử ở triều đình, và nơi ra đời khái niệm sprezzatura: làm việc khó mà trông như không cố gắng.
-
Il Principe
Niccolò Machiavelli · 1532
Viết năm 1513 khi tác giả đã mất chức và bị tra tấn, in ra năm năm sau khi ông qua đời. Bị Giáo hội đưa vào danh mục sách cấm.
-
Le Vite
Giorgio Vasari · 1550
Tiểu sử các hoạ sĩ và điêu khắc gia, và là văn bản đặt ra chính khái niệm Phục hưng mà ta dùng hôm nay.
-
Vita
Benvenuto Cellini · 1558–1566
Tự truyện của một thợ kim hoàn kiêm kẻ giết người, viết bằng giọng khoác lác sống động. Chỉ được in vào năm 1728.
-
Gerusalemme liberata
Torquato Tasso · 1581
Trường ca về cuộc Thập tự chinh thứ nhất. Tác giả bị giam bảy năm vì bệnh tâm thần và không ngừng sửa lại tác phẩm.
-
Rime
Michelangelo Buonarroti · ~1550
Hơn ba trăm bài thơ của người mà ta chỉ nhớ như một nhà điêu khắc. Nhiều bài viết ở lề các bản vẽ.
1600–1800 Thế kỷ 17 và 18 Firenze, Napoli, Venezia và Milano
Hai thế kỷ thường bị coi là quãng lặng giữa hai đỉnh cao, nhưng chính ở đây văn xuôi khoa học tiếng Ý ra đời, và Galileo chứng minh rằng tiếng thường dân đủ sức bàn chuyện vũ trụ. Sang thế kỷ 18, sân khấu Venezia thay lối diễn ứng khẩu bằng kịch bản viết sẵn, và tư tưởng Khai sáng từ Milano và Napoli lan sang cả châu Âu.
-
L’Adone
Giambattista Marino · 1623
Bài thơ dài hơn hai vạn câu, đầy hình ảnh cầu kỳ. Tiêu biểu cho lối viết Baroque mà thế kỷ sau chê là rỗng.
-
Dialogo sopra i due massimi sistemi del mondo
Galileo Galilei · 1632
Viết bằng tiếng Ý chứ không phải tiếng Latin để người ngoài giới học thuật đọc được. Một năm sau tác giả bị đưa ra toà.
-
Scienza nuova
Giambattista Vico · 1725
Đặt nền cho ý tưởng rằng lịch sử loài người có quy luật riêng, khác quy luật tự nhiên. Bị bỏ quên cả trăm năm rồi mới được đọc lại.
-
La locandiera
Carlo Goldoni · 1753
Tác giả thay lối diễn ứng khẩu đeo mặt nạ bằng kịch bản viết đầy đủ, và nhờ đó khai sinh hài kịch Ý hiện đại.
-
Il Giorno
Giuseppe Parini · 1763
Thơ châm biếm mô tả một ngày rỗng tuếch của một quý tộc trẻ, từ lúc thức dậy quá trưa.
-
Dei delitti e delle pene
Cesare Beccaria · 1764
Sách phản đối tra tấn và án tử hình, ảnh hưởng tới luật pháp nhiều nước châu Âu chỉ trong vòng vài năm.
-
Saul
Vittorio Alfieri · 1782
Bi kịch viết bằng câu thơ cứng và dồn nén, cố ý gạt bỏ mọi thứ trang trí của thời Baroque.
-
Libretti
Pietro Metastasio · ~1730
Lời ca của ông được hơn tám trăm lần phổ nhạc, và chính opera đã đưa tiếng Ý đi khắp các triều đình châu Âu.
1800–1900 Thế kỷ 19 Milano, Recanati, Sicilia và nước Ý vừa thống nhất
Nước Ý thống nhất năm 1861 và phát hiện ra rằng công dân của mình không nói cùng một thứ tiếng. Văn học nhận lấy nhiệm vụ tạo ra ngôn ngữ chung: Manzoni viết lại toàn bộ tiểu thuyết của mình theo giọng Firenze đương thời, và cuốn sách ấy thành sách giáo khoa của cả nước. Cuối thế kỷ, các nhà văn miền Nam bắt đầu viết về những vùng mà nhà nước mới gần như bỏ quên.
-
Dei Sepolcri
Ugo Foscolo · 1807
Bài thơ dài viết để phản đối một đạo luật cấm chôn cất trong thành phố, và trở thành tuyên ngôn của lòng yêu nước Ý.
-
I promessi sposi
Alessandro Manzoni · 1827
Tác giả viết xong rồi tới Firenze ở hẳn để nghe người ta nói, và viết lại toàn bộ cuốn sách bằng giọng Firenze.
-
Canti
Giacomo Leopardi · 1835
Nhà thơ sống gần như cả đời trong thư viện của cha ở một thị trấn nhỏ, và đọc tới hỏng mắt và cong lưng.
-
Le confessioni d’un italiano
Ippolito Nievo · 1867
Tiểu thuyết trải suốt một đời người từ thời Venezia còn là cộng hoà tới nước Ý thống nhất. Tác giả chết đắm tàu ở tuổi hai mươi chín.
-
I Malavoglia
Giovanni Verga · 1881
Một gia đình ngư dân Sicilia phá sản. Tác giả viết tiếng Ý theo nhịp và cách nói của phương ngữ Sicilia mà không dùng từ Sicilia.
-
Le avventure di Pinocchio
Carlo Collodi · 1883
Đăng nhiều kỳ trên một tờ báo thiếu nhi, và bản đầu tiên kết thúc bằng cảnh nhân vật chính bị treo cổ.
-
Cuore
Edmondo De Amicis · 1886
Nhật ký một năm học ở Torino, viết để dạy trẻ em cả nước cùng một thứ tiếng và cùng một lòng yêu nước.
-
Rime nuove
Giosuè Carducci · 1887
Nhà thơ Ý đầu tiên nhận giải Nobel Văn chương, năm 1906.
1900–1945 Nửa đầu thế kỷ 20 Trieste, Roma, Milano và các nhà tù của chế độ
Chủ nghĩa phát xít kiểm duyệt báo chí và cấm từ mượn tiếng nước ngoài, nên nhiều nhà văn quay sang lối viết kín đáo: thơ ngắn tới mức khó dò, tiểu thuyết đặt ở nơi không có tên. Trieste — thành phố biên giới nói ba thứ tiếng — sinh ra hai tác giả quan trọng. Và một trong những văn bản có ảnh hưởng nhất thời kỳ này được viết trong tù, trên giấy được đếm từng tờ.
-
Il fu Mattia Pascal
Luigi Pirandello · 1904
Một người bị tuyên bố đã chết và thử sống lại dưới tên khác, rồi phát hiện mình không thể tồn tại nếu không có giấy tờ.
-
Il porto sepolto
Giuseppe Ungaretti · 1916
Thơ viết ngay trong chiến hào, có bài chỉ vỏn vẹn hai dòng. Ông cắt bỏ mọi thứ trừ hình ảnh trần trụi.
-
Sei personaggi in cerca d’autore
Luigi Pirandello · 1921
Buổi công diễn đầu tiên ở Roma kết thúc trong tiếng la ó. Tác giả nhận Nobel năm 1934.
-
La coscienza di Zeno
Italo Svevo · 1923
Bị bỏ qua hoàn toàn cho tới khi James Joyce, người từng dạy tiếng Anh cho tác giả ở Trieste, giới thiệu nó sang Pháp.
-
Ossi di seppia
Eugenio Montale · 1925
Thơ về bờ biển Liguria khô cằn, và về việc không thể nói thẳng dưới một chế độ. Tác giả nhận Nobel năm 1975.
-
Gli indifferenti
Alberto Moravia · 1929
Tác giả viết khi hai mươi mốt tuổi và phải tự bỏ tiền in. Về sau sách của ông bị chính quyền cấm.
-
Quaderni del carcere
Antonio Gramsci · 1929–1935
Ba mươi ba quyển vở viết trong tù, dùng lối nói vòng để qua mắt kiểm duyệt. Chỉ được in sau chiến tranh.
-
Il deserto dei Tartari
Dino Buzzati · 1940
Một sĩ quan đợi suốt đời một cuộc tấn công không bao giờ tới. Đồn trú và kẻ thù đều không được đặt tên.
1945–1980 Sau chiến tranh Torino, Roma, Sicilia và những vùng quê đang bỏ hoang
Sau 1945, các nhà văn muốn viết về những gì vừa xảy ra bằng thứ ngôn ngữ không dối trá, và chủ nghĩa tân hiện thực ra đời cùng lúc trong văn học lẫn điện ảnh. Nhà xuất bản Einaudi ở Torino tập hợp gần như cả một thế hệ. Sang thập niên 1960, kinh tế bùng nổ đưa hàng triệu người từ Nam ra Bắc, và tiếng Ý chuẩn lần đầu trở thành thứ tiếng nói hằng ngày nhờ truyền hình.
-
Se questo è un uomo
Primo Levi · 1947
Nhà xuất bản lớn từ chối, và bản đầu chỉ in hai nghìn năm trăm bản. Mười năm sau mới được in lại và trở thành sách bắt buộc.
-
Il sentiero dei nidi di ragno
Italo Calvino · 1947
Tiểu thuyết đầu tay, viết về du kích kháng chiến qua mắt một cậu bé. Chính tác giả từng ở trong lực lượng ấy.
-
La luna e i falò
Cesare Pavese · 1950
Một người trở về làng cũ sau nhiều năm ở Mỹ. Tác giả tự kết liễu đời mình vài tháng sau khi sách ra.
-
Ragazzi di vita
Pier Paolo Pasolini · 1955
Viết bằng tiếng lóng ngoại ô Roma, tới mức bản in phải kèm bảng từ vựng. Tác giả bị truy tố vì tội tục tĩu.
-
Il Gattopardo
Giuseppe Tomasi di Lampedusa · 1958
Bị hai nhà xuất bản từ chối lúc tác giả còn sống, in ra một năm sau khi ông mất, rồi thành cuốn tiểu thuyết Ý bán chạy nhất thế kỷ.
-
Il giorno della civetta
Leonardo Sciascia · 1961
Một trong những cuốn tiểu thuyết đầu tiên gọi thẳng tên tổ chức mafia vào thời mà nhiều người còn phủ nhận nó tồn tại.
-
Le città invisibili
Italo Calvino · 1972
Năm mươi lăm thành phố tưởng tượng, mỗi thành phố một trang rưỡi, sắp xếp theo một cấu trúc toán học.
-
La Storia
Elsa Morante · 1974
Chiến tranh nhìn từ phía những người không có tên trong sách sử. Tác giả yêu cầu in bìa mềm giá rẻ để ai cũng mua được.
1980 đến nay Đương đại Napoli, Roma, Sardegna và những người viết tiếng Ý từ nơi khác đến
Văn học Ý đương đại quay về với địa phương nhưng không còn theo lối tả chân cũ: Napoli, Sardegna, vùng Camorra được viết như những thế giới có luật riêng. Cùng lúc, tiếng Ý bắt đầu được chọn bởi những người không sinh ra với nó — nhà văn Mỹ, nhà văn gốc Somalia, gốc Albania — và họ mang vào đó một khoảng cách mà người bản ngữ không có.
-
Il nome della rosa
Umberto Eco · 1980
Tiểu thuyết đầu tay của một giáo sư ký hiệu học ở tuổi bốn mươi tám, và bán hơn năm mươi triệu bản.
-
Sostiene Pereira
Antonio Tabucchi · 1994
Chuyện một nhà báo dưới chế độ độc tài Bồ Đào Nha. Ra mắt đúng lúc nước Ý đang tranh cãi về tự do báo chí, và được đọc như một lời bình về hiện tại.
-
Novecento
Alessandro Baricco · 1994
Độc thoại sân khấu về người nghệ sĩ dương cầm sinh ra trên tàu. Viết để đọc lên, nên nhịp câu rất mạnh.
-
Io non ho paura
Niccolò Ammaniti · 2001
Miền Nam nắng cháy nhìn qua mắt một cậu bé chín tuổi, nên câu ngắn và vốn từ hẹp.
-
Gomorra
Roberto Saviano · 2006
Phóng sự điều tra viết ở ngôi thứ nhất. Từ khi sách ra, tác giả phải sống dưới sự bảo vệ của cảnh sát.
-
Accabadora
Michela Murgia · 2009
Về một phong tục Sardegna: người phụ nữ được gọi tới để giúp người hấp hối ra đi. Nhan đề là một từ tiếng Sardegna.
-
L’amica geniale
Elena Ferrante · 2011
Tác giả dùng bút danh và chưa bao giờ lộ diện. Sách nói thẳng về việc khi nào dùng phương ngữ Napoli và khi nào dùng tiếng Ý chuẩn.
-
In altre parole
Jhumpa Lahiri · 2015
Nhà văn Mỹ từng đoạt giải Pulitzer chuyển hẳn sang viết bằng tiếng Ý, và cuốn này kể lại chính quá trình ấy.
Danh sách chọn lọc theo độ tuổi — cả tiểu thuyết lẫn sách phi hư cấu. Đọc rộng là cách xây vốn từ mà không cuốn từ vựng nào thay được.
Tiểu học Khoảng 6–11 tuổi — câu ngắn, hình nhiều, đọc để thấy vui trước đã. 5 cuốn
Hư cấu
-
Favole al telefono · 1962
Gianni Rodari · Truyện kể qua điện thoại
Bảy mươi truyện, mỗi truyện hai trang, vì cớ là một người cha đi xa gọi điện về mỗi tối và chỉ có ngần ấy thời gian. Không cuốn nào trong danh sách hợp với người mới hơn.
Khoảng 150 trang. Đọc rời từng truyện được.
-
Geronimo Stilton · 1997
Elisabetta Dami · Geronimo Stilton
In chữ màu và cỡ khác nhau ngay trong câu để làm nổi từ quan trọng — vốn để giúp trẻ Ý, nhưng với người học ngoại ngữ lại càng đắc dụng.
Mỗi tập khoảng 120 trang. Bộ có hàng trăm tập.
-
Le avventure di Pinocchio · 1883
Carlo Collodi · Những cuộc phiêu lưu của Pinocchio
Bản gốc tối và dữ hơn phim hoạt hình nhiều. Tiếng Ý ở đây là tiếng Toscana thế kỷ 19 — nền của tiếng Ý chuẩn hôm nay, nên vài chỗ nghe cổ.
Khoảng 200 trang. Đã hết bản quyền.
-
Il giornalino di Gian Burrasca · 1907
Vamba · Nhật ký của Gian Bão Tố
Nhật ký của một cậu bé chín tuổi phá phách, viết bằng chính lỗi chính tả của cậu. Vì là nhật ký nên câu ngắn, ngôi thứ nhất, thì hiện tại và quá khứ gần.
Khoảng 250 trang. Đã hết bản quyền.
Phi hư cấu
-
Focus Junior · 2004
Mondadori · Focus Junior
Bản thiếu nhi của tạp chí khoa học thường thức Focus. Bài ngắn, ảnh lớn, nhiều mục hỏi–đáp — đọc từng mẩu trong lúc chờ vẫn được.
Ra hằng tháng.
Trung học cơ sở Khoảng 11–15 tuổi — truyện dài hơn, nhân vật phức tạp hơn, ý tưởng bắt đầu nặng dần. 5 cuốn
Hư cấu
-
Marcovaldo · 1963
Italo Calvino · Marcovaldo
Hai mươi truyện ngắn, năm mùa lặp lại bốn lần, về một người lao động cứ đi tìm thiên nhiên giữa thành phố công nghiệp. Câu Calvino sạch đến mức có thể chép lại làm mẫu.
Khoảng 130 trang. Mỗi truyện 5–6 trang.
-
Il barone rampante · 1957
Italo Calvino · Nam tước trên cây
Một cậu quý tộc mười hai tuổi trèo lên cây và không xuống nữa, suốt đời. Văn đẹp mà không rối, và là bước từ truyện ngắn sang tiểu thuyết thật.
Khoảng 260 trang. Tập giữa bộ ba Tổ tiên của chúng ta.
-
Io non ho paura · 2001
Niccolò Ammaniti · Tôi không sợ
Kể bằng mắt một cậu bé chín tuổi ở miền Nam nắng cháy, nên câu ngắn và vốn từ hẹp. Tiếng Ý đương đại, không có rào cản cổ văn.
Khoảng 220 trang.
-
Cuore · 1886
Edmondo De Amicis · Tấm lòng cao thượng
Nhật ký một năm học ở Torino, ra đúng lúc nước Ý vừa thống nhất và đang cần một thứ tiếng chung. Vì thế văn cố ý đơn giản và rõ.
Khoảng 260 trang. Đã hết bản quyền.
Phi hư cấu
-
Storia d’Italia a fumetti · 1978
Enzo Biagi · Lịch sử nước Ý bằng tranh
Một nhà báo kỳ cựu kể lịch sử nước Ý dưới dạng truyện tranh. Tranh đỡ phần bối cảnh, nên câu chữ dành cho việc giải thích — hợp lúc vốn từ lịch sử còn thiếu.
Bộ nhiều tập. Tìm bản in lại gần đây.
Trung học phổ thông Khoảng 15–18 tuổi — văn phong khó, chủ đề người lớn, đọc để nghĩ chứ không chỉ để biết chuyện. 5 cuốn
Hư cấu
-
Novecento · 1994
Alessandro Baricco · Ngàn Chín Trăm
Một độc thoại sân khấu về người nghệ sĩ dương cầm sinh ra trên tàu và chưa từng đặt chân lên đất liền. Ngắn, nhịp mạnh, và vì viết để đọc lên nên hợp luyện nghe.
Khoảng 70 trang. Có bản thu sân khấu.
-
Il fu Mattia Pascal · 1904
Luigi Pirandello · Mattia Pascal quá cố
Một người bị tuyên bố đã chết và thử sống lại dưới tên khác. Câu Pirandello dài nhưng mạch lạc, và nhiều đoạn đối thoại kéo nhịp lên.
Khoảng 280 trang. Tác giả nhận Nobel Văn chương năm 1934.
-
Il Gattopardo · 1958
Giuseppe Tomasi di Lampedusa · Báo hoa
Sicilia lúc nước Ý đang hình thành, nhìn từ một dòng quý tộc sắp hết thời. Văn sang và chậm, nhiều mệnh đề — bước lên rõ rệt về độ khó.
Khoảng 300 trang. Xuất bản sau khi tác giả mất.
-
Il deserto dei Tartari · 1940
Dino Buzzati · Sa mạc Tartar
Một sĩ quan đợi suốt đời một cuộc tấn công không bao giờ tới. Câu đều, từ vựng lặp lại có chủ ý — chính sự đơn điệu ấy là nội dung của sách.
Khoảng 260 trang.
Phi hư cấu
-
Se questo è un uomo · 1947
Primo Levi · Nếu đây là một con người
Tác giả là nhà hoá học, và viết về Auschwitz bằng đúng thứ văn xuôi ấy: chính xác, không cường điệu, không một chữ thừa. Vì thế đọc được sớm hơn ta tưởng.
Khoảng 200 trang. Nội dung nặng.
Người lớn Không giới hạn độ dài hay độ khó — những cuốn đáng đọc lại nhiều lần. 5 cuốn
Hư cấu
-
L’amica geniale · 2011
Elena Ferrante · Người bạn phi thường
Tình bạn hai người phụ nữ ở khu nghèo Napoli, kéo suốt bốn tập. Đáng chú ý với người học: sách nói thẳng về việc dùng phương ngữ Napoli hay tiếng Ý chuẩn, và điều đó nghĩa là gì.
Khoảng 330 trang. Tập đầu bộ bốn cuốn.
-
Il nome della rosa · 1980
Umberto Eco · Tên của đoá hồng
Truyện trinh thám trong tu viện thế kỷ 14, xen tiếng Latin không dịch. Khó, nhưng cốt truyện là truyện trinh thám thật, nên vẫn kéo được người đọc đi.
Khoảng 500 trang. Tác giả có bản chú giải riêng.
-
La Divina Commedia · 1321
Dante Alighieri · Thần khúc
Viết bằng tiếng Toscana chứ không phải tiếng Latin, và chính lựa chọn đó tạo ra tiếng Ý. Khó ở mức phải đọc kèm chú thích — nhưng không đọc thì thiếu mất gốc.
Ba phần, 100 khúc. Nên chọn bản có chú giải từng dòng.
Phi hư cấu
-
Gomorra · 2006
Roberto Saviano · Gomorrah
Phóng sự điều tra về mạng lưới tội phạm ở Napoli, viết bằng ngôi thứ nhất. Vốn từ báo chí và kinh tế dày, hợp người muốn đọc được báo Ý.
Khoảng 330 trang. Sau khi sách ra, tác giả phải sống dưới sự bảo vệ.
-
Il sistema periodico · 1975
Primo Levi · Bảng tuần hoàn
Hai mươi mốt chương, mỗi chương mang tên một nguyên tố hoá học và một mẩu đời. Ý tưởng lạ nhưng câu chữ vẫn là thứ văn xuôi chính xác của Levi.
Khoảng 240 trang. Đọc rời từng chương được.
Những điều người nước ngoài thường hiểu sai cho tới khi có ai đó nói thẳng ra — tập tục, điều kiêng kỵ và lối nghĩ nằm sau ngôn ngữ.
Lei viết hoa và chia như ngôi thứ ba giống cái, dù người nghe là đàn ông
Lei come sta? nghĩa đen là bà ấy khoẻ không, nhưng dùng để hỏi thẳng người đối diện. Gốc của nó là lối gọi gián tiếp thời xưa, và cách chia không đổi theo giới của người nghe. Với người lạ trưởng thành, nhân viên cửa hàng, người lớn tuổi thì dùng Lei; bạn bè và người cùng tuổi thì tu.
ciao chỉ dùng với người đã xưng tu, không dùng với người lạ
Đây là lỗi phổ biến nhất của khách nước ngoài, vì ciao là từ tiếng Ý ai cũng biết. Nói ciao với nhân viên ngân hàng hay bác sĩ nghe suồng sã. Câu an toàn khi bước vào cửa hàng là buongiorno; khi ra là arrivederci hoặc buona giornata.
Xem 50 mục còn lại
buonasera bắt đầu từ đầu giờ chiều, sớm hơn ta tưởng nhiều
Nhiều vùng chuyển sang buonasera ngay sau bữa trưa, có nơi từ hai giờ chiều. Ranh giới đổi theo miền, miền Nam chuyển sớm hơn. Cách chắc ăn cho người mới: nghe câu người bán hàng nói trước rồi đáp lại đúng câu ấy — đây là mẹo dùng được ở mọi tình huống.
cử chỉ tay là một hệ thống thật, không phải thói quen thừa
Chụm năm đầu ngón tay chĩa lên là hỏi rốt cuộc là sao; bàn tay lật ngửa hất nhẹ là tôi không biết; ngón trỏ xoay bên má là khen ngon. Chúng mang nghĩa chứ không tô điểm, và có khi thay hẳn câu nói. Người học nên nhận biết trước, dùng sau — bắt chước sớm quá dễ thành lố.
nói to và cắt lời không có nghĩa là cãi nhau
Chồng lời lên nhau là cách tỏ ra đang tham gia, không phải thiếu tôn trọng. Chờ người kia dứt hẳn câu mới nói có khi bị hiểu là bạn không hứng thú. Với người quen giữ lượt nói, tuần đầu sẽ thấy mệt; mẹo là chen vào một câu ngắn để cho thấy mình đang theo dõi.
hai cái hôn má, bắt đầu bên trái, và chỉ với người đã quen
Khác với Pháp, số cái hôn ổn định là hai trên gần khắp nước Ý. Nhưng phạm vi hẹp hơn: gặp lần đầu trong bối cảnh công việc thì bắt tay, không hôn. Giữa hai người đàn ông thì tuỳ vùng và tuỳ mức thân, còn ở miền Nam thì phổ biến hơn miền Bắc.
dottore không nhất thiết là bác sĩ, và chức danh được dùng rộng rãi
Ai tốt nghiệp đại học đều có thể được gọi dottore hoặc dottoressa. Kỹ sư là ingegnere, luật sư là avvocato, giáo viên là professore — và người ta dùng những chức danh này thay cho tên. Gọi thừa một bậc thì lịch sự; gọi thiếu thì mới là vụng.
gọi un caffè là được một ly espresso, không phải một tách lớn
Muốn nhạt hơn thì gọi caffè lungo hoặc caffè americano; muốn đậm hơn nữa thì ristretto. Cà phê pha kiểu lọc gần như không tồn tại. Cả ly thường được uống hết trong vài chục giây rồi đi — người Ý ghé quán cà phê là để dừng lại một phút, không phải để ngồi cả buổi.
cappuccino là đồ uống buổi sáng, và không uống sau bữa ăn
Sữa được coi là nặng bụng nên các thức có sữa dừng lại khoảng mười một giờ trưa. Sau bữa trưa hay bữa tối thì gọi caffè, không gọi cappuccino. Quán vẫn phục vụ nếu khách nước ngoài gọi, nhưng đây là chi tiết mà người Ý nhận ra ngay.
đứng ở quầy uống rẻ hơn ngồi bàn, và giá phải niêm yết cả hai
Cùng một ly cà phê có thể một euro ở quầy và ba euro ở bàn ngoài hiên, nhất là tại quảng trường du lịch. Đây là quy định hợp pháp và bảng giá phải ghi rõ al banco và al tavolo. Ở nhiều quán, cách làm là trả tiền ở quầy thu ngân trước, cầm hoá đơn ra quầy pha.
chữ bar ở đây là quán cà phê, mở từ sáng sớm
Bar là nơi uống cà phê buổi sáng, ăn bánh ngọt, mua vé xe buýt và đi vệ sinh. Rượu vẫn có nhưng không phải trọng tâm. Người mới đến hay đi tìm quán cà phê trong khi thứ mình cần đang đứng ngay trước mặt với chữ BAR trên biển.
hoá đơn có khoản coperto, và vì thế không cần tiền boa
Coperto là phí chỗ ngồi tính theo đầu người, thường một đến ba euro, gồm bánh mì và khăn bàn. Có nơi thay bằng servizio tính theo phần trăm. Vì đã có khoản này nên tiền boa không bắt buộc; làm tròn lên là đủ và được quý.
thực đơn chia nhiều phần, nhưng không ai bắt gọi hết
Thứ tự là antipasto, primo, secondo, contorno, dolce. Gọi một primo rồi thôi là hoàn toàn bình thường, kể cả trong nhà hàng tử tế. Điều cần biết là contorno — rau hoặc khoai — được tính riêng chứ không đi kèm món chính như nhiều nước khác.
mì là một món riêng, không phải món ăn kèm
Mì thuộc phần primo và ăn trước, không bày cùng đĩa thịt. Gọi mì làm nền cho món chính là điều gây khó hiểu trong bếp. Mì cũng được nấu al dente, tức còn hơi cứng ở lõi, và đó là cách nấu đúng chứ không phải chưa chín.
không rắc phô mai lên món cá, và người phục vụ sẽ không mang ra
Quy tắc này được giữ khá nghiêm ở khắp nước Ý: phô mai bào át mất vị hải sản. Xin phô mai cho món mì hải sản có thể nhận được cái nhìn lịch sự nhưng kiên quyết. Tương tự, cà phê không uống kèm bữa và bánh mì không chấm dầu ô liu như ở quán Ý bên Mỹ.
aperitivo là ly rượu kèm đồ nhắm, và ở Milano có thể thành bữa tối
Khoảng từ bảy đến chín giờ tối, giá một ly đã bao gồm đồ ăn bày sẵn ở quầy. Ở Milano và Torino, phần ăn nhiều đến mức có tên riêng là apericena. Đây là cách rẻ và dễ nhất để tập nói chuyện, vì không khí ồn ào nên không ai soi lỗi ngữ pháp.
nước được hỏi rõ có ga hay không, và nước máy hiếm khi được dọn
Câu hỏi là naturale o frizzante? — không ga hay có ga. Nước máy an toàn ở hầu hết nước Ý nhưng nhà hàng thường bán theo chai. Ở nhiều thành phố có vòi nước công cộng miễn phí, gọi là fontanella hay nasone ở Roma, và người dân dùng thật.
tiệm pizza nhiều nơi chỉ mở buổi tối, vì lò phải nhóm cả buổi
Lò củi cần nhiều giờ để đạt nhiệt nên nhiều tiệm không phục vụ buổi trưa. Ở Napoli, pizza được gấp làm tư và cầm tay ăn; ở nơi khác thì cắt bằng dao dĩa. Miếng pizza bán theo lạng ngoài phố gọi là pizza al taglio, và đó mới là món ăn trưa nhanh.
càng xuống miền Nam thì bữa tối càng muộn
Ở Milano bếp mở từ khoảng 19h30; ở Napoli hay Palermo thì tám rưỡi hoặc chín giờ mới bắt đầu đông. Đến sớm quá có khi thấy quán vắng tanh và bị hiểu nhầm là quán ế. Bữa trưa thì ngược lại, khá thống nhất trong khoảng 13 đến 14 giờ.
nhiều cửa hàng đóng cửa buổi trưa rồi mở lại chiều
Khoảng từ 13 đến 16 giờ, tiệm nhỏ, bưu điện và cả một số văn phòng nghỉ. Càng xuống miền Nam thì khoảng nghỉ càng dài. Siêu thị lớn ở thành phố thường mở liên tục, nhưng đừng dựa vào điều đó ở thị trấn nhỏ — đi làm giấy tờ thì nên đi buổi sáng.
ngày 15 tháng Tám cả nước dừng lại, và quanh đó là hai tuần vắng
Ferragosto là ngày lễ mà gần như mọi thứ đóng: cửa hàng, tiệm ăn, xưởng sửa xe, phòng khám. Nhiều nơi treo biển chiuso per ferie suốt hai tuần giữa tháng. Thành phố vắng người bản địa, bờ biển thì kín chỗ, và đây là thời điểm tệ nhất để chuyển nhà hay xử lý giấy tờ.
mã số thuế cần có trước gần như mọi việc khác
Codice fiscale là chuỗi mười sáu ký tự sinh ra từ tên, ngày sinh và nơi sinh. Không có nó thì không mở được tài khoản ngân hàng, không ký hợp đồng thuê nhà, không mua sim trả sau, thậm chí không đặt được lịch khám. Người nước ngoài xin ở Agenzia delle Entrate và thường lấy được trong ngày.
nhiều loại giấy tờ cần dán tem thuế mua ở tiệm thuốc lá
Marca da bollo là con tem dán lên đơn từ, hợp đồng, bằng cấp để nộp lệ phí nhà nước. Mua ở tabaccheria chứ không phải ở cơ quan, và cơ quan sẽ trả hồ sơ lại nếu thiếu. Người mới đến thường mất một lượt đi lại vì không ai nói trước điều này.
tiệm thuốc lá bán vé xe, tem thư và tem thuế, không chỉ thuốc lá
Biển chữ T trắng trên nền đen là dấu hiệu. Ở đây mua được vé xe buýt, vé tàu điện, thẻ nạp điện thoại, tem thư, marca da bollo và vé số. Với người mới đến, đây là địa chỉ nên nhớ trước cả bưu điện, vì bưu điện thường đông và đóng cửa buổi trưa.
vé mua rồi vẫn phải bấm dấu, không bấm là bị phạt
Lên xe buýt hoặc vào ga tàu, phải đưa vé vào máy nhỏ để in giờ lên đó. Vé chưa bấm bị coi như chưa dùng, và người kiểm tra không chấp nhận lời giải thích. Mức phạt cao hơn giá vé rất nhiều, và du khách bị phạt vì lỗi này nhiều hơn bất kỳ lỗi nào khác.
giữ hoá đơn khi rời cửa hàng, vì luật buộc cả hai bên
Người bán phải xuất scontrino và người mua phải giữ một quãng sau khi ra khỏi cửa. Quy định này nhằm chống trốn thuế, và tuy ít bị kiểm tra nhưng vẫn còn hiệu lực. Thói quen nên có là bỏ hoá đơn vào túi thay vì để lại trên quầy.
trung tâm nhiều thành phố cấm xe, và camera phạt tự động
ZTL là vùng hạn chế giao thông, đánh dấu bằng biển tròn viền đỏ và một camera. Lái vào mà không có giấy phép thì vài tháng sau giấy phạt sẽ tìm đến tận nhà, kể cả xe thuê ở nước ngoài. Khách sạn trong vùng có thể đăng ký biển số giúp, nhưng phải báo trước khi vào.
buổi chiều cả thị trấn ra phố đi bộ, và đó là một nghi thức xã hội
Passeggiata diễn ra trước bữa tối, trên con phố chính, và không nhằm đi đến đâu cả. Người ta mặc chỉn chu, dừng lại chào nhau, ăn kem. Với người học tiếng, đây là dịp tự nhiên nhất để nghe tiếng Ý đời thường mà không phải trả tiền cho lớp học.
ăn mặc chỉnh tề là chuyện tôn trọng người khác, không phải khoe
Fare bella figura nghĩa là để lại ấn tượng tốt qua cách xuất hiện và cư xử. Đi siêu thị bằng quần ngủ hay quần short vào nhà thờ đều bị nhìn. Điều này không đòi hỏi đồ đắt tiền — chỉ cần gọn gàng, giày sạch, quần áo phẳng phiu.
bữa trưa chủ nhật với gia đình là lịch cố định, không phải dịp đặc biệt
Bữa này kéo dài vài tiếng, nhiều món, và người ta không vội. Được mời dự là dấu hiệu quan hệ đã thân, nên từ chối cần lý do thật. Mang theo bánh ngọt mua ở tiệm hoặc chai rượu là đúng phép; khen món ăn thì khen cụ thể chứ đừng khen chung chung.
phân loại rác đổi theo từng xã, và lịch đổ rác theo ngày trong tuần
Nhiều nơi áp dụng porta a porta: mỗi ngày trong tuần đổ một loại rác, để trước cửa vào giờ quy định. Quy tắc do từng comune đặt nên chuyển sang xã bên cạnh là phải học lại. Bỏ sai ngày có thể bị phạt, và hàng xóm thường là người nhắc trước.
thẻ y tế cũng chính là thẻ mã số thuế, và cần cho cả việc mua thuốc
Tessera sanitaria in luôn mã codice fiscale ở mặt sau và dùng được như thẻ bảo hiểm y tế châu Âu khi đi nước khác trong Liên minh. Hiệu thuốc quét thẻ này để ghi nhận chi phí được khấu trừ thuế. Người cư trú hợp pháp đăng ký với ASL địa phương để được cấp và chọn bác sĩ gia đình.
chữ thập xanh là nơi hỏi trước khi nghĩ đến bệnh viện
Dược sĩ tư vấn được cho bệnh nhẹ và bán một số thuốc không cần đơn. Thuốc để sau quầy nên phải hỏi, không tự lấy. Ngoài giờ có hiệu thuốc trực gọi là farmacia di turno, danh sách dán ở cửa mỗi tiệm và đăng trên trang của thành phố.
ở quầy thực phẩm và cơ quan phải lấy số, không xếp hàng
Máy nhả số đặt ngay lối vào và dễ bị bỏ qua vì nhỏ. Không lấy số thì đứng mãi cũng không tới lượt, dù chỉ có vài người. Ở chợ và tiệm nhỏ thì ngược lại, không có số mà theo trí nhớ chung — câu cần biết là chi è l’ultimo?, tức ai là người cuối.
giấy tờ cư trú đi qua bưu điện và đồn cảnh sát, và mất nhiều tháng
Người ngoài Liên minh nộp bộ hồ sơ permesso di soggiorno tại bưu điện, sau đó được hẹn lấy dấu vân tay ở questura. Biên lai bưu điện có giá trị tạm thời trong lúc chờ. Riêng việc ghi tên vào sổ cư trú của xã, gọi là residenza, là thủ tục khác và cần cho việc đổi bằng lái hay đăng ký y tế.
thẻ đã được nhận rộng rãi, nhưng tiền lẻ vẫn nên có
Luật buộc người bán phải nhận thanh toán thẻ, kể cả cho khoản nhỏ, và điều đó đã thay đổi thói quen trong vài năm gần đây. Nhưng quán nhỏ, chợ, taxi ở thị trấn vẫn thích tiền mặt và đôi khi nói máy hỏng. Có sẵn hai chục euro tiền mặt là đủ tránh phiền.
vào nhà thờ phải che vai và đầu gối, kể cả khi chỉ vào xem
Quy định này được áp dụng chặt ở Vatican, Duomo Milano và nhiều nhà thờ lớn; bảo vệ sẽ chặn ở cửa. Mang theo một chiếc khăn mỏng trong túi là cách gọn nhất, vì thời tiết nóng mà áo dài tay thì bất tiện. Trong giờ lễ thì du khách nên đứng phía sau và không chụp ảnh.
dịch vụ công trên mạng cần danh tính số, và phải đăng ký riêng
SPID là tài khoản dùng chung cho mọi cổng dịch vụ công: thuế, y tế, trợ cấp, trường học. Đăng ký qua một nhà cung cấp được công nhận, cần hộ chiếu, codice fiscale và một lần xác minh danh tính. Thẻ căn cước điện tử CIE cũng dùng thay được. Không có một trong hai thì phần lớn việc phải làm trực tiếp tại quầy.
phụ âm đôi là hai từ khác nhau, không phải cách viết cho đẹp
nonno là ông, nono là thứ chín; pena là hình phạt, penna là cái bút; casa là nhà, cassa là cái két. Phụ âm đôi được giữ lâu hơn thật sự khi phát âm, khoảng gấp đôi. Người Việt hay nghe không ra vì tiếng Việt không dùng độ dài phụ âm để phân biệt nghĩa — nên phải tập bằng cặp từ, không tập từ lẻ.
chữ c và g đổi âm theo nguyên âm đứng sau, và h là chữ chặn
Trước a, o, u thì c đọc cứng như trong casa; trước e, i thì mềm như trong cena. Thêm h vào giữa để giữ âm cứng: chi đọc là ki. Ngược lại, thêm i để làm mềm: ciao đọc là chao. Nắm được năm quy tắc này thì đọc được mọi từ tiếng Ý, kể cả từ chưa gặp bao giờ.
gli và gn là hai âm không có trong tiếng Việt, và phải tập riêng
gn như trong gnocchi gần với âm nh trong nhà, nên người Việt có lợi thế ở chỗ này. gli như trong famiglia thì khó hơn: lưỡi áp vào vòm miệng chứ không cong lên như âm l. Đừng đọc thành gli tách rời hay thành li — cả hai đều lộ ngay.
trọng âm thường ở áp chót, nhưng ngoại lệ không được đánh dấu
Từ điển ghi trọng âm nhưng sách in thường thì không, trừ khi rơi vào âm tiết cuối thì có dấu: città, perché. Đặt sai trọng âm làm người nghe hiểu chậm hơn cả phát âm sai nguyên âm. Cách chắc là học từ mới qua tai — nghe rồi nhắc lại, đừng chỉ đọc bằng mắt.
nhiều từ giống tiếng Anh, và đúng những từ ấy hay lừa
Camera là căn phòng chứ không phải máy ảnh; libreria là hiệu sách chứ không phải thư viện; fattoria là nông trại chứ không phải nhà máy; morbido là mềm chứ không phải bệnh hoạn. Danh sách này ngắn hơn ở tiếng Pháp, nhưng vì tiếng Ý dễ đoán nên người học ít tra và vấp nhiều hơn.
đại từ dính chùm lại thành một khối, và phải học nguyên cụm
Glielo dico là tôi nói điều đó với anh ấy gói trong một từ; ce n’è là có cái đó ở đó. Phân tích từng phần thì rối, nên cách hiệu quả là nhớ cả cụm như một đơn vị nghe được. Đây cũng là chỗ làm câu nói nhanh của người Ý trở nên khó bắt với người mới.
thức giả định đang yếu đi trong lời nói, nhưng chưa mất
Nhiều người Ý dùng thức trực tiếp thay cho giả định trong câu nói hằng ngày, và đây là đề tài than phiền quen thuộc trên báo. Nhưng trong văn viết và lời nói trang trọng thì nó vẫn bắt buộc, và dùng đúng làm câu nghe có học. Cách vào dễ nhất là thuộc vài cụm mở đầu: penso che, credo che, benché.
phương ngữ ở đây là những ngôn ngữ riêng, không phải giọng địa phương
Tiếng Napoli, tiếng Sicilia, tiếng Sardegna phát triển song song với tiếng Toscana chứ không phải biến thể của nó, và người nói tiếng Ý chuẩn không hiểu được nếu chưa quen. Sardegna có địa vị ngôn ngữ riêng được công nhận. Ở nhà và trong xóm, nhiều người vẫn dùng phương ngữ trước, tiếng chuẩn sau.
tiếng Ý chuẩn trở thành tiếng chung nhờ truyền hình, và điều đó mới xảy ra
Khi nước Ý thống nhất năm 1861, chỉ một phần rất nhỏ dân số dùng tiếng Ý trong đời thường; phần còn lại nói phương ngữ. Trường học bắt buộc và nhất là truyền hình từ giữa thế kỷ 20 mới làm nên tiếng nói chung. Vì thế người già ở nhiều vùng học tiếng Ý chuẩn như học ngoại ngữ thứ hai.
khác biệt Bắc Nam là đề tài nhạy cảm, nên nghe nhiều hơn nói
Chênh lệch kinh tế, định kiến hai chiều và ký ức lịch sử đều còn sống. Người miền Nam có thể tự trào về quê mình nhưng không thích người ngoài nói theo. Câu hỏi an toàn là hỏi về món ăn và lễ hội địa phương, vốn là điều ai cũng sẵn lòng kể.
cùng một món có nhiều tên, và gọi sai tên ở sai vùng thì không ai hiểu
Bánh mì kẹp, các loại mì ngắn, thậm chí dưa hấu đều đổi tên theo vùng. Người Roma gọi cornetto, người Milano gọi brioche cho cùng một chiếc bánh sừng bò. Đây không phải chuyện phiền mà là cách nhanh nhất để bắt chuyện: hỏi ở đây gọi cái này là gì bao giờ cũng được đáp nhiệt tình.
tiếng Ý còn là ngôn ngữ chính thức của Thuỵ Sĩ
Vùng Ticino và một phần Grigioni nói tiếng Ý, và bang này có từ vựng hành chính riêng do hệ thống nhà nước khác. Người Ticino nói chậm hơn và rõ hơn theo cảm nhận của nhiều người học. San Marino và Vatican cũng dùng tiếng Ý, còn cộng đồng di dân đưa nó tới Argentina và Hoa Kỳ.
tiếng Ý ở nước ngoài giữ lại lớp từ cũ, và khác tiếng Ý hôm nay
Người di cư cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20 phần lớn ra đi từ miền Nam và mang theo phương ngữ, không phải tiếng chuẩn. Vì thế nhiều tên món ăn quen thuộc ở nước ngoài nghe lạ với người Ý hôm nay. Biết điều này giúp tránh nhầm lẫn khi đối chiếu thực đơn với thứ mình học.
Accademia della Crusca là cơ quan lâu đời nhất kiểu này ở châu Âu
Lập ở Firenze cuối thế kỷ 16 và xuất bản cuốn từ điển tiếng Ý đầu tiên năm 1612, sớm hơn các viện hàn lâm Pháp và Tây Ban Nha. Ngày nay cơ quan này tư vấn chứ không ra lệnh, và trang giải đáp của họ là nguồn tốt cho người học muốn biết cách dùng nào là chuẩn.
Vì sao nonno và nono là hai từ khác nhau, và vì sao tai người Việt hay bỏ qua điều đó.
Các bài viết sắp ra mắt.