Gần như người học ngoại ngữ lâu năm nào cũng đâm vào cùng một bức tường kỳ lạ. Vài năm đầu, đường tiến bộ dốc và đều; rồi đến một quãng nào đó, nó chững lại. Bạn vẫn dùng thứ tiếng ấy mỗi ngày — đọc, nói, sống với nó — vậy mà đúng mấy cái lỗi nhỏ ấy vẫn trụ hết năm này sang năm khác, không suy suyển trước bao nhiêu là luyện tập. Một cái thì động từ chẳng bao giờ thật chuẩn. Một mạo từ lúc có lúc không. Một cái âm vẫn lơ lớ dù bạn đã nghe bản chuẩn bao nhiêu lần. Giới ngôn ngữ học có tên cho quãng dậm chân bướng bỉnh này: hóa thạch (fossilization).
Hóa thạch là gì
Khái niệm này đến từ Larry Selinker, người năm 1972 đưa ra ý niệm ngôn ngữ trung gian (interlanguage) — cái phiên bản đang tự tiến hóa của người học về thứ tiếng đích, một hệ thống độc lập nằm đâu đó giữa tiếng mẹ đẻ và tiếng đích. Selinker nhận thấy một số nét của cái hệ trung gian ấy hay đông lại: chúng thôi phát triển và thành vĩnh viễn, ngay cả ở những người đã tiếp xúc nhiều năm, có động lực mạnh và được dạy tử tế. Những nét đông lại đó gọi là đã hóa thạch. Hình ảnh rất đắt: một thứ tiếng còn sống, còn đổi thay, mà vài cấu trúc trong đó đã hóa đá.
Cần nói rõ: hóa thạch không nói về những lần lỡ miệng mà ai cũng có. Nó nói về những lỗi đã thành một phần ổn định, ăn sâu trong cách bạn dùng thứ tiếng ấy — hằn đậm tới mức luyện tập thông thường không còn chạm tới được.
Vì sao cứ luyện thôi thì không đủ
Câu hỏi hóc búa là vì sao việc tiếp xúc, thứ đã đẩy bao nhiêu tiến bộ ở chặng đầu, bỗng thôi có tác dụng. Có mấy thứ cùng dồn lại:
Giao tiếp thành công chính là cái bẫy. Đây là yếu tố lớn nhất. Ngôn ngữ sinh ra để được hiểu — và một khi cái phiên bản chưa hoàn hảo của bạn đã đủ tốt để chở được ý, cái sức ép từng đẩy bạn tới lặng lẽ biến mất. Nếu người ta hiểu yesterday I go, thì mỗi lần nói câu ấy bạn lại được thưởng. Lỗi vẫn giao tiếp trót lọt, nên bộ não chẳng thấy cớ gì phải sửa. Trớ trêu là chính sự trôi chảy có thể làm đông cứng sự chính xác.
Lỗi thành phản xạ. Ta hay nói trăm hay không bằng tay quen, nhưng tay quen thật ra làm mọi thứ thành vĩnh viễn. Mỗi lần bạn lặp lại một cấu trúc, đúng hay sai, là bạn làm nó tự động thêm — nhanh hơn, đỡ tốn sức hơn, hằn sâu hơn. Lặp một cái lỗi suốt nhiều năm thì nó thành phản xạ, bật ra trước cả khi ý thức kịp can. Bạn không còn đang học cái lỗi ấy nữa; bạn đã cài nó vào rồi.
Tiếng mẹ đẻ đóng đinh lại. Chặng đầu, ta mượn cấu trúc của tiếng mẹ đẻ làm giàn giáo tạm. Có những chỗ mượn ấy chẳng bao giờ được tháo — một cái âm, một trật tự từ, một thói quen ngữ pháp từ tiếng mẹ đẻ lặng lẽ thành nét cố định của ngôn ngữ thứ hai, nhất là ở những chỗ hai thứ tiếng khác nhau mà hiếm khi gây hiểu lầm.
Người ta thôi sửa cho bạn. Người mới thì được sửa suốt; người nói khá thì gần như không bao giờ. Người lớn, vì lịch sự, thường bỏ qua lỗi nhỏ — thành ra chính những người đủ trình để chữa nốt mấy chỗ còn thiếu lại là những người không còn ai nói cho biết. Không có phản hồi thì bạn không thấy được khoảng cách, mà không thấy thì không rút ngắn được.
Một chỗ đính chính đáng mừng: mới chững chứ chưa hóa đá
Đây là tin lành giấu trong các nghiên cứu. Một số học giả, nhất là Michael Long, cho rằng nên dè chừng với chữ hóa thạch — vì muốn chứng minh một cấu trúc đã cố định vĩnh viễn, bạn phải chứng minh nó không bao giờ đổi được nữa, điều gần như không chứng minh nổi. Thứ ta quan sát được nên gọi là sự chững lại: một cấu trúc kẹt đã lâu, nhưng không nhất thiết kẹt mãi. Chỗ khác biệt ấy đổi hẳn tinh thần người học. Hóa thạch là đá đã chết; còn một cấu trúc chững lại chỉ là một thói quen chưa gặp lý do đủ mạnh để đổi. Mà thói quen, dù già đến đâu, vẫn dựng lại được.
Bứt ra khỏi quãng dậm chân
Gỡ một cái lỗi đã hóa thạch khó hơn học mới hẳn, vì bạn đang ghi đè lên một phản xạ chứ không phải lấp một chỗ trống. Nhưng nó theo một logic rất rõ — về cơ bản là lật ngược từng nguyên nhân ở trên.
- Trước hết, nhìn ra khoảng cách. Không thấy thì không sửa được. Nghiên cứu của Richard Schmidt về sự nhận biết nói một điều rất sắc: thay đổi bắt đầu ngay khoảnh khắc bạn có ý thức ghi nhận chỗ vênh giữa câu mình nói và câu một người thạo nói. Hãy thu âm chính mình, đọc lại bản chép lời của mình, đặt một câu mình vừa nói cạnh một bản đúng. Sự nhận biết là cái công tắc bật việc tiếp xúc trở lại thành việc học.
- Chủ động xin người ta sửa, và đón lấy. Vì người lớn lịch sự sẽ không sửa cho bạn, bạn phải mời họ — hãy bảo thầy cô hay bạn học chỉ ra những lỗi bạn lặp đi lặp lại. Cái ngượng thoáng qua khi bị sửa chính là thứ phản hồi mà những chỗ chững của bạn đang đói bấy lâu nay.
- Nhắm vào một cấu trúc một lúc. Chọn lấy một cái lỗi cứng đầu rồi soi nó dưới kính hiển vi một thời gian. Học kỹ quy tắc, săn cấu trúc đúng trong lúc đọc, và cố ý dùng nó cho tới khi bản mới bắt đầu thấy thuận. Rải chú ý ra thì chẳng đổi được gì; dồn chú ý vào một cấu trúc thì bẩy được nó khỏi lối mòn.
- Tự động hóa lại bản đúng. Nhận ra lỗi thôi chưa đủ — phản xạ cũ nhanh hơn kiến thức mới của bạn, nên bạn phải luyện cho nó nhiều hơn cái cũ. Hãy dùng cấu trúc đúng cả khi nói lẫn khi viết cho tới khi nó thành phản xạ mới. Bạn đang xẻ một lối mòn mới, đủ sâu để lấp lối mòn cũ.
- Nâng chuẩn của chính mình lên. Vì mức đủ dùng là thứ làm đông cứng mọi thứ, nên thuốc chữa là từ chối mức đủ dùng. Hãy cố ý ném mình vào thứ ngôn ngữ khó hơn, chính xác hơn, rắc rối hơn mức bạn thật sự cần — thứ buộc bạn bước ra khỏi cái vùng an toàn dậm chân thay vì cứ đi vòng quanh nó.
Chốt lại
Hóa thạch là lý do lặng lẽ khiến rất nhiều người học có năng lực dừng lại ở mức trôi chảy mà vẫn nhiều lỗi, và hiểu ra nó thì hết cả sự mù mờ lẫn cái mặc cảm. Những lỗi còn sót của bạn tồn tại không phải vì bạn cẩu thả hay kém tài; chúng tồn tại vì chúng đã ăn — đủ tốt để người ta hiểu, được lặp tới mức thành phản xạ, và hiếm khi bị ai sửa. Chính điều đó cũng chỉ luôn ra lối thoát. Hãy nhìn ra khoảng cách, đi tìm cái phản hồi mà phép lịch sự của người lớn vẫn giữ lại, nhắm từng cấu trúc một, và luyện bản đúng cho tới khi nó thành phản xạ mới. Quãng dậm chân là có thật, nhưng nó làm bằng thói quen chứ không phải bằng đá — mà thói quen, khi có một lý do thật và một sự chú tâm thật, bao giờ cũng nắn lại được.