Cùng nội dung ấy, kể lại bằng lời giản dị — dành cho bạn đọc nhỏ tuổi, hoặc cho bất kỳ ai muốn nắm ý chính thật nhanh.
Câu hỏi này giấu sẵn một giả định: rằng tập trung là một cơ bắp, tập thì nó to ra. Bằng chứng tốt nhất lại nói gần như ngược lại. Cái luyện được thì hầu như không mang sang việc khác, còn phần cải thiện thật đến từ chuyện bớt đi.
Bắt đầu bằng cái không có tác dụng. Năm 2016, bảy nhà nghiên cứu đọc hết những gì đã công bố về các chương trình luyện não thương mại. Người ta có giỏi lên ở đúng trò đã tập, đôi khi ở trò rất giống nó. Còn bằng chứng cho việc đầu óc hằng ngày khá lên thì gần như không có. Một bản đánh giá riêng về luyện trí nhớ làm việc cũng dừng ở cùng chỗ ấy.
Điều đó đáng nói, vì luyện não là phần duy nhất của cả chủ đề này được đem bán cho bạn — và cũng là phần có ít thứ đứng sau nhất.
Giờ tới kẻ trộm lớn nhất. Van Dongen và cộng sự cho 48 người lớn khoẻ mạnh ngủ bốn, sáu hoặc tám tiếng mỗi đêm suốt mười bốn đêm liền, ngày nào cũng đo. Nhóm sáu tiếng kém đi đều đặn suốt cả hai tuần, không có dấu hiệu dừng lại, và tới cuối thì tệ ngang một người đã thức trắng một hai đêm.
Đây mới là chỗ đáng lo. Mỗi ngày, chính những người ấy tự chấm xem mình buồn ngủ đến đâu. Điểm tự chấm tăng lúc đầu rồi phẳng ra — trong khi kết quả đo được vẫn tiếp tục tụt. Vậy nên câu tôi thấy vẫn ổn không phải một phép đo. Nó là cái máy hỏng trước nhất.
Tiếp theo là cái điện thoại, và chuyện này phải kể cho tới hết. Năm 2017 có một thí nghiệm nổi tiếng: cùng một bài kiểm tra, người ta để điện thoại trên bàn, trong túi, hoặc ở phòng khác. Càng để gần thì điểm càng thấp, kể cả khi máy đã tắt và úp mặt xuống. Kết quả ấy đi khắp nơi.
Nhưng rồi một lần lặp lại cẩn thận, có đăng ký trước, chẳng tìm thấy gì. Và một bản tổng hợp gom 56 nghiên cứu trên hơn bảy nghìn người thấy hiệu ứng chung không tách ra khỏi số không được, chỉ riêng trí nhớ làm việc còn giữ một vệt rất mờ. Chuyện chỉ cần cái điện thoại nằm đó là đã hại bạn thì chưa đứng vững.
Cái không ai cãi là việc mở ra xem. Và đó chính là phần bạn nắm được: không phải điện thoại nằm ở đâu, mà là nó có được phép gọi bạn hay không.
Rồi tới chuyện bị ngắt. Bạn sẽ hay gặp con số hai mươi ba phút để quay lại việc đang làm. Nó nhan nhản trên mạng và rất khó truy về một nghiên cứu đã công bố, nên thà dùng thứ đã thật sự được in ra.
Mark, Gudith và Klocke quan sát những người bị ngắt giữa chừng, và kết quả rất lạ: họ làm xong nhanh hơn, chất lượng không kém. Cái giá hiện ra ở chỗ khác — căng thẳng hơn, bực bội hơn, thấy bị hối hơn, tốn sức hơn. Ngắt quãng không lấy đi việc của hôm nay. Nó lấy đi sự kiên nhẫn của ngày mai.
Leroy còn tìm ra một thứ tinh hơn nữa. Khi đổi việc, có một lớp cặn ở lại: một phần chú ý vẫn nằm ở việc cũ trong lúc ta đã ngồi vào việc mới. Và lạ thay, làm xong việc cũ vẫn chưa đủ để được thả ra. Thứ thả ta ra là lúc kết thúc việc ấy ta đang bị sức ép thời gian.
Cũng nên biết mức nền. Killingsworth và Gilbert hỏi khoảng 2.250 người lớn vào những thời điểm ngẫu nhiên xem đầu óc họ đang ở đâu. Đầu óc ở chỗ khác 46,9% số lần. Đó là đời sống bình thường của con người, không phải một cái bệnh.
Vậy câu hỏi có ích không phải làm sao có nhiều chú ý hơn, mà là cái gì quyết định nó đi đâu. Tài liệu dễ quá thì không giữ được bạn. Khó quá thì bị bỏ giữa chừng. Không thấy dùng vào đâu thì cũng vậy. Chỉnh độ khó cho đúng là một công cụ của sự chú ý, dù nghe thì giống công cụ của động lực.
Vài thứ nhỏ hơn thì có thật. Vận động và cà phê đều cho lợi ích vừa phải mà lặp lại được về độ tỉnh táo. Thiền có thể giúp, nhưng khi đem đo với một nhóm đối chứng cũng đang làm một việc tử tế thì hiệu ứng nhỏ đi nhiều — một bản đánh giá phê bình năm 2018 đã nói thẳng rằng mảng này bị thổi quá.
Vậy nên, xếp theo lượng bằng chứng đứng sau từng thứ: ngủ trước đã, vì nó lớn nhất và vì bạn không tự cảm được nó. Rồi một khối thời gian không ai được phép bước vào. Rồi rút lại quyền gọi của cái điện thoại. Rồi chỉnh độ khó của thứ mình đang học.
Và thôi chấm điểm bằng cảm giác. Hãy đếm hai thứ khác: một buổi ngồi học bạn bị kéo ra khỏi việc mấy lần, và đoạn dài nhất không bị đứt kéo được bao nhiêu phút. Hai con số ấy đổi được trong vòng một tuần. Còn khả năng tập trung nói chung thì không phải loại thứ đổi được như thế.