← Khoa học Học tập

Khả năng tập trung được cải thiện bằng cách nào

Câu hỏi ngầm giả định rằng tập trung là một cơ bắp để luyện. Bằng chứng chắc nhất lại nói phần luyện được hầu như không mang đi đâu được, còn phần cải thiện thật đến từ việc bớt đi — bắt đầu bằng kẻ trộm mà ta không cảm thấy.

AI Aggregated source· 23/08/2026· 5 phút đọc ·Learning habits

Câu hỏi này mang sẵn một giả định: rằng tập trung là một cơ bắp, cứ luyện thì to ra. Bằng chứng chắc nhất lại nói gần như ngược lại. Phần luyện được thì hầu như không mang sang được việc khác, còn phần cải thiện thật thì đến từ việc bớt đi — mà kẻ trộm lớn nhất lại đúng là thứ ta không cảm thấy.

Bắt đầu bằng cái không có tác dụng

Năm 2016, bảy nhà nghiên cứu đọc lại toàn bộ tài liệu về các chương trình luyện não thương mại. Kết luận rất gọn: người ta giỏi lên ở đúng bài đã luyện, đôi khi giỏi lên ở bài rất giống nó, còn bằng chứng cho chuyện giỏi lên trong đời sống hằng ngày thì gần như không có. Một tổng hợp riêng về luyện trí nhớ làm việc cũng ra đúng như vậy.

Chỗ này đáng nói vì đây là mảng duy nhất của chuyện tập trung được đóng gói thành sản phẩm — và cũng là mảng bằng chứng mỏng nhất. Ai bán cho bạn một bài tập để luyện khả năng tập trung thì đang bán đúng chỗ mỏng ấy.

Kẻ trộm lớn nhất, và ta không cảm thấy nó

Van Dongen và cộng sự cho 48 người lớn khoẻ mạnh ngủ 4, 6 hoặc 8 tiếng mỗi đêm suốt mười bốn đêm liền, ngày nào cũng đo. Nhóm ngủ sáu tiếng trượt đều suốt hai tuần, không có dấu hiệu chạm đáy, và tới cuối thì kém tương đương một đến hai đêm thức trắng.

Nhưng phần quan trọng nhất nằm chỗ khác: mức buồn ngủ do chính họ tự chấm chỉ tăng lúc đầu rồi đứng lại, trong khi kết quả đo vẫn tiếp tục tụt. Nghĩa là câu tôi thấy vẫn ổn không phải một phép đo. Nó là cái hỏng sớm nhất.

Một người đàn ông đứng trong phòng ngủ, đầu và mặt dán điện cực, một bó dây màu chạy xuống máy ghi đeo ở ngang hông.
Một người tình nguyện được nối dây cho một buổi đo giấc ngủ. Cả bộ thiết bị này tồn tại vì chính người ngủ không tự khai được tình trạng của mình: điều họ nói lúc sáng ra và điều máy ghi được suốt đêm là hai phép đo khác nhau, và chỉ một trong hai đáng tin.Nguồn: Joe Mabel — CC BY-SA 3.0, Wikimedia Commons

Cái điện thoại, và một câu chuyện cần kể cho hết

Năm 2017 có một nghiên cứu nổi tiếng: cùng một bài kiểm tra, người ta để điện thoại trên bàn, trong túi, hoặc ở phòng khác. Ai để càng gần thì làm càng kém, kể cả khi máy đã tắt và úp mặt xuống. Kết quả ấy lan đi khắp nơi.

Nhưng phải kể nốt phần sau. Một bản lặp lại có đăng ký trước không tìm lại được hiệu ứng đó. Rồi một tổng hợp 56 nghiên cứu trên hơn bảy nghìn người cho thấy hiệu ứng chung không khác không, chỉ riêng trí nhớ làm việc còn lại một chút rất nhỏ. Chuyện chỉ cần cái điện thoại nằm đó là đã hại chưa đứng vững.

Cái không ai cãi là việc mở ra xem. Và đó cũng là phần bạn cầm được trong tay: không phải cái máy nằm ở đâu, mà là nó có quyền gọi bạn hay không.

Giá của một lần bị ngắt

Con số hay được dẫn là hai mươi ba phút để quay lại việc cũ. Nó có mặt khắp nơi trên mạng nhưng rất khó truy về một kết quả đã công bố, nên tốt nhất là bỏ nó đi và dùng cái đã in ra giấy.

Mark, Gudith và Klocke đo những người bị ngắt giữa chừng và thấy một điều bất ngờ: họ làm xong nhanh hơn, chất lượng không kém. Cái giá nằm chỗ khác — căng thẳng hơn, bực hơn, thấy bị ép thời gian hơn và tốn sức hơn. Ngắt quãng không lấy đi kết quả của buổi hôm nay; nó lấy đi sức chịu đựng của buổi hôm sau.

Hai người đàn ông mặc áo sơ mi cúi xuống chồng giấy ở bàn duyệt tin dưới ngọn đèn thả, phía phải có một bàn tay thò vào đưa thêm giấy.
Những người duyệt bài ở bàn tin quốc tế của tờ New York Times, Marjory Collins chụp năm 1942. Để ý bàn tay thò vào từ bên phải với xấp giấy tiếp theo. Căn phòng này không phải dựng hỏng — nó được dựng đúng để làm việc ấy, và cái lối dựng ấy sống lâu hơn tờ báo nó phục vụ.Nguồn: Marjory Collins — Public domain, Wikimedia Commons

Leroy còn chỉ ra một thứ tinh hơn: chuyển việc thì để lại cặn. Một phần chú ý vẫn dính ở việc cũ ngay cả khi ta đã ngồi vào việc mới. Và có một chi tiết ngược đời trong đó: làm xong việc cũ vẫn chưa đủ để rứt ra được — thứ giúp rứt ra là có sức ép thời gian ngay lúc kết thúc nó.

Chú ý không phải cái bình chứa, mà là thứ được phân bổ

Killingsworth và Gilbert hỏi khoảng 2.250 người lớn vào những thời điểm ngẫu nhiên trong ngày xem đầu óc họ đang ở đâu. Câu trả lời: đang ở chỗ khác 46,9% số lần hỏi. Đó là mức nền của con người, không phải một cái bệnh cần chữa.

Vì thế câu hỏi đúng không phải làm sao có nhiều chú ý hơn, mà là cái gì quyết định nó chảy đi đâu. Tài liệu quá dễ thì không giữ được người đọc; quá khó thì bị bỏ giữa chừng; còn không thấy dùng vào việc gì thì cũng đi đúng một đường ấy.

Nghĩa là chỉnh độ khó cho vừa tay và làm rõ việc kế tiếp là một can thiệp vào sự chú ý, dù nghe thì giống can thiệp vào động lực.

Mấy thứ nhỏ nhưng có thật

Vận động và cà phê đều cho tác dụng nhỏ mà lặp lại được lên độ tỉnh táo. Thiền thì có thể giúp, nhưng khi đem so với nhóm đối chứng cũng được làm một việc gì đó tử tế thì hiệu ứng co lại đáng kể — năm 2018 đã có hẳn một bản đánh giá phê bình nói thẳng chuyện thổi phồng trong mảng này.

Bức tranh vẽ một học giả ngồi đọc bên chiếc bàn gỗ đặt trên bục, bên trong một gian đá rộng lớn; ngoài vòm cửa là chim chóc và phong cảnh mở.
Antonello da Messina, Thánh Jerome trong phòng làm việc. Hãy nhìn kỹ thứ hoạ sĩ dựng lên: cả một căn phòng gỗ, có sàn, có kệ, có bậc lên, đặt hẳn vào trong lòng nhà thờ. Thế giới vẫn còn nguyên đó — con công, con đa đa, phong cảnh qua cả hai ô cửa — chỉ là nó đã bị đẩy ra ngoài cái hộp, và đó là điều duy nhất người ta thật sự làm được với nó.Nguồn: Antonello da Messina — Public domain, Wikimedia Commons

Vậy cải thiện bằng cách nào

Xếp theo sức nặng của bằng chứng thì thứ tự là thế này. Ngủ trước đã, vì nó lớn nhất và vì bạn không tự cảm được nó. Rồi dựng lấy một khối thời gian không ai chen vào — bức tranh ở trên là cả một căn phòng gỗ đóng hẳn bên trong lòng nhà thờ, dựng ra để làm đúng một việc ấy. Rồi cắt quyền gọi của cái máy. Rồi chỉnh độ khó của thứ mình đang học.

Và bỏ hẳn thói đo bằng cảm giác. Thứ đáng đếm là số lần bạn bị kéo ra khỏi việc trong một buổi, và số phút của khối dài nhất mà bạn giữ được. Hai con số ấy nhúc nhích được trong vòng một tuần. Còn khả năng tập trung nói chung thì không phải một thứ nhúc nhích được.

Đọc bản dễ hiểu

Cùng nội dung ấy, kể lại bằng lời giản dị — dành cho bạn đọc nhỏ tuổi, hoặc cho bất kỳ ai muốn nắm ý chính thật nhanh.

Câu hỏi này giấu sẵn một giả định: rằng tập trung là một cơ bắp, tập thì nó to ra. Bằng chứng tốt nhất lại nói gần như ngược lại. Cái luyện được thì hầu như không mang sang việc khác, còn phần cải thiện thật đến từ chuyện bớt đi.

Bắt đầu bằng cái không có tác dụng. Năm 2016, bảy nhà nghiên cứu đọc hết những gì đã công bố về các chương trình luyện não thương mại. Người ta có giỏi lên ở đúng trò đã tập, đôi khi ở trò rất giống nó. Còn bằng chứng cho việc đầu óc hằng ngày khá lên thì gần như không có. Một bản đánh giá riêng về luyện trí nhớ làm việc cũng dừng ở cùng chỗ ấy.

Điều đó đáng nói, vì luyện não là phần duy nhất của cả chủ đề này được đem bán cho bạn — và cũng là phần có ít thứ đứng sau nhất.

Giờ tới kẻ trộm lớn nhất. Van Dongen và cộng sự cho 48 người lớn khoẻ mạnh ngủ bốn, sáu hoặc tám tiếng mỗi đêm suốt mười bốn đêm liền, ngày nào cũng đo. Nhóm sáu tiếng kém đi đều đặn suốt cả hai tuần, không có dấu hiệu dừng lại, và tới cuối thì tệ ngang một người đã thức trắng một hai đêm.

Đây mới là chỗ đáng lo. Mỗi ngày, chính những người ấy tự chấm xem mình buồn ngủ đến đâu. Điểm tự chấm tăng lúc đầu rồi phẳng ra — trong khi kết quả đo được vẫn tiếp tục tụt. Vậy nên câu tôi thấy vẫn ổn không phải một phép đo. Nó là cái máy hỏng trước nhất.

Tiếp theo là cái điện thoại, và chuyện này phải kể cho tới hết. Năm 2017 có một thí nghiệm nổi tiếng: cùng một bài kiểm tra, người ta để điện thoại trên bàn, trong túi, hoặc ở phòng khác. Càng để gần thì điểm càng thấp, kể cả khi máy đã tắt và úp mặt xuống. Kết quả ấy đi khắp nơi.

Nhưng rồi một lần lặp lại cẩn thận, có đăng ký trước, chẳng tìm thấy gì. Và một bản tổng hợp gom 56 nghiên cứu trên hơn bảy nghìn người thấy hiệu ứng chung không tách ra khỏi số không được, chỉ riêng trí nhớ làm việc còn giữ một vệt rất mờ. Chuyện chỉ cần cái điện thoại nằm đó là đã hại bạn thì chưa đứng vững.

Cái không ai cãi là việc mở ra xem. Và đó chính là phần bạn nắm được: không phải điện thoại nằm ở đâu, mà là nó có được phép gọi bạn hay không.

Rồi tới chuyện bị ngắt. Bạn sẽ hay gặp con số hai mươi ba phút để quay lại việc đang làm. Nó nhan nhản trên mạng và rất khó truy về một nghiên cứu đã công bố, nên thà dùng thứ đã thật sự được in ra.

Mark, Gudith và Klocke quan sát những người bị ngắt giữa chừng, và kết quả rất lạ: họ làm xong nhanh hơn, chất lượng không kém. Cái giá hiện ra ở chỗ khác — căng thẳng hơn, bực bội hơn, thấy bị hối hơn, tốn sức hơn. Ngắt quãng không lấy đi việc của hôm nay. Nó lấy đi sự kiên nhẫn của ngày mai.

Leroy còn tìm ra một thứ tinh hơn nữa. Khi đổi việc, có một lớp cặn ở lại: một phần chú ý vẫn nằm ở việc cũ trong lúc ta đã ngồi vào việc mới. Và lạ thay, làm xong việc cũ vẫn chưa đủ để được thả ra. Thứ thả ta ra là lúc kết thúc việc ấy ta đang bị sức ép thời gian.

Cũng nên biết mức nền. Killingsworth và Gilbert hỏi khoảng 2.250 người lớn vào những thời điểm ngẫu nhiên xem đầu óc họ đang ở đâu. Đầu óc ở chỗ khác 46,9% số lần. Đó là đời sống bình thường của con người, không phải một cái bệnh.

Vậy câu hỏi có ích không phải làm sao có nhiều chú ý hơn, mà là cái gì quyết định nó đi đâu. Tài liệu dễ quá thì không giữ được bạn. Khó quá thì bị bỏ giữa chừng. Không thấy dùng vào đâu thì cũng vậy. Chỉnh độ khó cho đúng là một công cụ của sự chú ý, dù nghe thì giống công cụ của động lực.

Vài thứ nhỏ hơn thì có thật. Vận động và cà phê đều cho lợi ích vừa phải mà lặp lại được về độ tỉnh táo. Thiền có thể giúp, nhưng khi đem đo với một nhóm đối chứng cũng đang làm một việc tử tế thì hiệu ứng nhỏ đi nhiều — một bản đánh giá phê bình năm 2018 đã nói thẳng rằng mảng này bị thổi quá.

Vậy nên, xếp theo lượng bằng chứng đứng sau từng thứ: ngủ trước đã, vì nó lớn nhất và vì bạn không tự cảm được nó. Rồi một khối thời gian không ai được phép bước vào. Rồi rút lại quyền gọi của cái điện thoại. Rồi chỉnh độ khó của thứ mình đang học.

Và thôi chấm điểm bằng cảm giác. Hãy đếm hai thứ khác: một buổi ngồi học bạn bị kéo ra khỏi việc mấy lần, và đoạn dài nhất không bị đứt kéo được bao nhiêu phút. Hai con số ấy đổi được trong vòng một tuần. Còn khả năng tập trung nói chung thì không phải loại thứ đổi được như thế.

Nguồn & đọc thêm

Các bài viết này tổng hợp những nghiên cứu đã được công nhận rộng rãi trong khoa học học tập và ngôn ngữ học. Nguồn chính và tài liệu đọc thêm:

  • Simons, D. J., Boot, W. R., Charness, N., Gathercole, S. E., Chabris, C. F., Hambrick, D. Z., & Stine-Morrow, E. A. L. (2016). Do "Brain-Training" Programs Work? Psychological Science in the Public Interest, 17(3), 103–186.
  • Melby-Lervåg, M., Redick, T. S., & Hulme, C. (2016). Working Memory Training Does Not Improve Performance on Measures of Intelligence or Other Measures of "Far Transfer": Evidence From a Meta-Analytic Review. Perspectives on Psychological Science, 11(4), 512–534.
  • Van Dongen, H. P. A., Maislin, G., Mullington, J. M., & Dinges, D. F. (2003). The Cumulative Cost of Additional Wakefulness: Dose-Response Effects on Neurobehavioral Functions and Sleep Physiology From Chronic Sleep Restriction and Total Sleep Deprivation. Sleep, 26(2), 117–126.
  • Ward, A. F., Duke, K., Gneezy, A., & Bos, M. W. (2017). Brain Drain: The Mere Presence of One's Own Smartphone Reduces Available Cognitive Capacity. Journal of the Association for Consumer Research, 2(2), 140–154.
  • Ruiz Pardo, A. C., & Minda, J. P. (2022). Reexamining the "brain drain" effect: A replication of Ward et al. (2017). Acta Psychologica, 230, 103717.
  • Parry, D. A., et al. (2024). Does the Mere Presence of a Smartphone Impact Cognitive Performance? A Meta-Analysis of the "Brain Drain Effect". Media Psychology, 27(5).
  • Mark, G., Gudith, D., & Klocke, U. (2008). The Cost of Interrupted Work: More Speed and Stress. Proceedings of the SIGCHI Conference on Human Factors in Computing Systems (CHI 2008), 107–110.
  • Leroy, S. (2009). Why is it so hard to do my work? The challenge of attention residue when switching between work tasks. Organizational Behavior and Human Decision Processes, 109(2), 168–181.
  • Killingsworth, M. A., & Gilbert, D. T. (2010). A Wandering Mind Is an Unhappy Mind. Science, 330(6006), 932.
  • Van Dam, N. T., van Vugt, M. K., Vago, D. R., et al. (2018). Mind the Hype: A Critical Evaluation and Prescriptive Agenda for Research on Mindfulness and Meditation. Perspectives on Psychological Science, 13(1), 36–61.

Hãy nhớ điều này — xem lại sau vài ngày.

Xem thêm từ Khoa học Học tập