Ta hay hình dung học ngoại ngữ như bắt đầu từ con số không — như thể thứ tiếng mới phải dựng trên một mảnh đất trống. Nhưng chưa bao giờ vậy cả. Nó dựng trên nền của thứ tiếng bạn đã có. Và cái nền tiếng mẹ đẻ ấy chắc đến đâu hóa ra ảnh hưởng cực lớn tới chuyện bạn học ngôn ngữ thứ hai tốt và nhẹ nhàng đến mức nào — một sự thật gói trong một trong những ý quan trọng nhất của cả ngành nghiên cứu song ngữ.
Ý lớn: kỹ năng chuyển qua lại giữa các thứ tiếng
Hàng chục năm nghiên cứu chỉ ra một nguyên lý đổi hẳn cách ta nghĩ về việc học ngoại ngữ: phần lớn những gì bạn biết và làm được bằng một thứ tiếng đều sẵn đó để dùng cho thứ tiếng kia. Nằm dưới các thứ tiếng riêng rẽ của bạn là một năng lực chung, ngầm — thứ mà một lý thuyết có ảnh hưởng gọi là năng lực nền chung. Vậy học một ngôn ngữ thứ hai không hẳn là bắt đầu lại, mà là chuyển sang và dán nhãn mới cho những gì bạn đã có. Mà bạn chỉ chuyển được thứ mình đã dựng lên từ trước.
Những gì chuyển được — cái nền đang làm việc
Khả năng đọc viết. Nếu bạn đọc và viết tốt bằng tiếng mẹ đẻ thì về căn bản bạn đã hiểu đọc là gì: đổi con chữ thành âm, bám theo mạch nghĩa, suy ra những gì không viết ra. Mấy kỹ năng đó chuyển sang được, nên một người đọc tốt ở tiếng này sẽ thành người đọc tốt ở tiếng kia nhanh hơn nhiều so với người chưa từng biết chữ. Bạn không học đọc lại từ đầu; bạn học đọc dưới một hệ mã mới.
Khái niệm và vốn hiểu biết nền. Bạn không phải học lại con sông là gì, lời hứa là gì, hay quang hợp là gì khi gặp mấy từ ấy trong thứ tiếng mới — bạn chỉ gắn một cái nhãn mới lên một khái niệm đã có. Mọi ý niệm và mọi mảng hiểu biết nền bạn dựng qua thứ tiếng đầu tiên đều đang chờ được dùng lại, và vì thế mà hiểu một thứ tiếng mới phụ thuộc rất nhiều vào những gì bạn đã biết.
Nhận thức siêu ngôn ngữ. Biết rằng ngôn ngữ chạy theo quy luật, rằng từ được ghép từ các mảnh, hay động từ với thì rốt cuộc là gì — những thứ nắm được đầu tiên qua chính tiếng của mình — mới là cái giúp bạn hiểu nổi bất kỳ lời giảng nào về thứ tiếng mới. Thiếu nó, mấy bài ngữ pháp chỉ là tiếng ồn.
Tư duy và cách học. Suy luận, tóm ý, bám theo một lập luận, và đơn giản là biết cách học — những khả năng phần lớn lớn lên qua tiếng mẹ đẻ — chuyển thẳng sang ngôn ngữ thứ hai.
Mặt kia: nền yếu thì trần thấp
Vì chuyển sang được nhiều đến thế nên chiều ngược lại cũng đúng: một tiếng mẹ đẻ lung lay cho một bệ đỡ lung lay. Vì thế mà bỏ bê tiếng mẹ đẻ của trẻ trong lúc vội dạy chúng thứ tiếng thứ hai có thể âm thầm phản tác dụng. Một đứa trẻ bị bỏ mặc cho mất dần tiếng nhà trước khi thứ tiếng mới đứng vững có thể yếu ở cả hai — không còn cái nền nào cho việc chuyển giao. Một tiếng mẹ đẻ mạnh không phải đối thủ của ngôn ngữ thứ hai. Nó là mảnh đất mà ngôn ngữ thứ hai đứng lên.
Một trở ngại có thật: sự chen ngang
Tiếng mẹ đẻ không chỉ đỡ cho bạn; đôi khi nó cũng dắt bạn đi sai. Một cái âm nó không có, một luật ngữ pháp chạy khác, một người bạn giả đã trượt nghĩa — mấy thứ ấy có thật, và giới ngôn ngữ học gọi là chuyển giao tiêu cực. Nhưng đặt cạnh khối chuyển giao tích cực khổng lồ về đọc viết, khái niệm và tư duy, sự chen ngang này nhỏ và trị được. Xét chung, một tiếng mẹ đẻ vững là một món vốn quý chứ không phải chướng ngại.
Vậy với bạn thì sao
- Với trẻ em và cha mẹ: đừng hy sinh tiếng mẹ đẻ trong cơn vội muốn thêm một thứ tiếng nữa. Hãy dựng một tiếng mẹ đẻ thật giàu — đọc sách cho con nghe, bồi vốn từ và hiểu biết của con về thế giới — vì đó chính là cái bệ mà thứ tiếng mới sẽ đứng lên. Một tiếng mẹ đẻ vững đỡ cho ngôn ngữ thứ hai chứ không tranh chỗ của nó.
- Với người lớn: thứ tiếng mẹ đẻ đã chín và có học của bạn là một trong những lợi thế lớn nhất — nhận thức siêu ngôn ngữ, các khái niệm và kỹ năng đọc bạn đã có làm thành một bộ khung dựng sẵn. Hãy chủ động tựa vào đó: dùng những từ cùng gốc, gắn từ mới vào ý niệm bạn đã có, và để cái hiểu về ngữ pháp tiếng mình soi sáng cho ngữ pháp mới.
- Với tất cả mọi người: hãy đọc cả bằng tiếng mẹ đẻ nữa, đừng chỉ đọc bằng thứ tiếng thứ hai. Tiếng mẹ đẻ mạnh lên thì âm thầm làm thứ tiếng thứ hai mạnh theo.
Chốt lại
Ngoại ngữ chưa bao giờ thật sự được học trên đất trống. Nó dựng trên nền của thứ tiếng bạn đã nói — khả năng đọc viết, các khái niệm, và cái cảm về việc ngôn ngữ vận hành ra sao. Hãy làm cái nền ấy chắc lại, giữ lấy nó và chủ động dùng nó, rồi thứ tiếng mới sẽ có chỗ vững để đứng. Món quà quý nhất bạn trao được cho một người học ngoại ngữ mai sau — dù là trẻ con hay người lớn — có lẽ là một sự làm chủ sâu và tự tin đối với chính tiếng mẹ đẻ của họ.