Cùng nội dung ấy, kể lại bằng lời giản dị — dành cho bạn đọc nhỏ tuổi, hoặc cho bất kỳ ai muốn nắm ý chính thật nhanh.
Suốt phần lớn thế kỷ 20, cha mẹ được cảnh báo rằng nuôi một đứa trẻ bằng hai thứ tiếng sẽ làm nó rối trí và chậm lại.
Sự thật gần với điều ngược lại hơn. Nhưng đây cũng là chủ đề mà khoa học hay bị thổi phồng — nên đáng tách bạch cái gì vững và cái gì là quảng cáo.
Hai ngôn ngữ rèn bộ não thế nào
Ý then chốt: trong một cái đầu song ngữ, cả hai thứ tiếng lúc nào cũng đang bật.
Khi một người Việt–Anh với tay lấy một từ, cả hai thứ tiếng đều đưa ứng viên ra, và bộ não phải chọn đúng cái cần rồi giữ cái kia lại. Làm việc ấy hàng nghìn lần mỗi ngày, suốt nhiều năm, là bạn cho hệ điều khiển của não — sự chú ý, sự kìm lại, sự chuyển đổi — một bài tập không ngơi nghỉ.
Đứa trẻ song ngữ
Lợi ích rõ ràng nhất và ít ai cãi nhất là cái cảm nhận rằng ngôn ngữ là một hệ thống. Đứa trẻ song ngữ sớm nắm được rằng một từ không phải là chính cái vật nó gọi tên, rằng ngữ pháp có những luật mà ta xem xét được, rằng cùng một ý có thể mặc những bộ áo chữ khác nhau.
Nhận thức ấy giúp cho việc học đọc, và làm cho thứ tiếng thứ ba, thứ tư dễ đi thấy rõ.
Chúng cũng thường rất nhạy với người đối diện — vì phải theo dõi ai nói thứ tiếng nào — điều này mài sắc khả năng nhìn một tình huống bằng con mắt của người khác.
Và nỗi sợ ngày xưa thì có thể đặt xuống hẳn: hai thứ tiếng không làm trẻ rối trí hay chậm lại. Đôi khi chúng trộn cả hai trong một câu, nhưng đó là một kỹ năng tinh vi, không phải một lỗi, và tổng vốn ngôn ngữ của chúng trên cả hai thứ tiếng vẫn phát triển đúng tiến độ.
Một lời thành thật
Cái tuyên bố từng nổi tiếng, rằng trẻ song ngữ được một cú nâng lớn và toàn diện về khả năng kiểm soát trí óc, nay đang bị tranh cãi. Có nghiên cứu thấy, có nghiên cứu không, và chỗ nào thấy thì mức độ cũng khiêm tốn.
Món quà của hai ngôn ngữ là có thật. Còn cái tít bộ não thông minh hơn thì đáng dè chừng.
Người lớn — kể cả người bắt đầu từ bây giờ
Lợi ích mạnh nhất xuất hiện ở phần sau của đời người, và nó đáng nể.
Cả đời dùng hai thứ tiếng có vẻ dựng nên dự trữ — một sức bền giúp bộ não vẫn chạy tốt khi về già. Trong vài nghiên cứu, người song ngữ lộ ra các triệu chứng sa sút trí tuệ muộn hơn khoảng bốn tới năm năm so với những người tương tự nhưng chỉ dùng một thứ tiếng.
Nó không ngăn được bệnh. Chỉ là một bộ não nối kết tốt hơn, được tập luyện nhiều hơn, có vẻ xoay xở với tổn thương được lâu hơn.
Và đây là phần đáng phấn khởi: bạn không cần phải lớn lên trong cảnh song ngữ mới được hưởng. Bộ não vẫn đổi được suốt đời, và học một ngoại ngữ khi đã là người lớn là một sự rèn luyện thật sự. Không bao giờ là quá muộn để bắt đầu.
Cái gì vững, cái gì là thổi phồng
Vững: dự trữ khi về già, và giá trị hiển nhiên của chính các ngôn ngữ — thêm người để trò chuyện, thêm nền văn hoá để bước vào, một cái đầu linh hoạt hơn.
Thổi phồng: những tuyên bố bao trùm rằng người song ngữ nhìn chung thông minh hơn hoặc chú ý tốt hơn hẳn ở mọi mặt.
Bạn không cần tới phần thổi phồng. Những lợi ích có thật đã quá đủ rồi.
Nên làm gì
- Cha mẹ: nếu nuôi con được bằng hai thứ tiếng thì hãy nuôi. Đó là một món quà, không phải một rủi ro. Hãy nhất quán, giữ cho cả hai còn sống, và đừng lo khi con trộn chúng lại — chuyện đó tự sắp xếp được.
- Người lớn: hãy bắt đầu một ngoại ngữ, ở bất kỳ tuổi nào.
- Ai đã song ngữ: hãy giữ cho cả hai được dùng. Cái lợi đến từ hành động chuyển đổi qua lại mỗi ngày, không đến từ thứ tiếng đang nằm bám bụi.