Mỗi lối dạy ngoại ngữ được sinh ra để làm một việc khác nhau
Ngữ pháp — dịch, nghe — nói, giao tiếp, ứng dụng: bốn lối này bị đem so với nhau như thể cùng đuổi một mục tiêu. Chúng chưa bao giờ cùng mục tiêu.
Ngữ pháp — dịch, nghe — nói, giao tiếp, ứng dụng: bốn lối này bị đem so với nhau như thể cùng đuổi một mục tiêu. Chúng chưa bao giờ cùng mục tiêu.
Cuộc tranh luận thường được bày ra như hai phe: một bên là chép từ, học thuộc quy tắc, chia động từ; bên kia là ứng dụng trên điện thoại, hội thoại, phim không phụ đề. Nhưng đem các lối dạy ra so với nhau như thế là đã ngầm giả định chúng cùng đuổi một mục tiêu. Chúng chưa bao giờ cùng mục tiêu. Mỗi lối ra đời để giải một bài toán rất cụ thể của thời nó, và biết bài toán ấy là gì thì việc chọn trở nên dễ hơn nhiều.
Lối cổ nhất được kế thừa thẳng từ cách dạy tiếng Latin và Hy Lạp cổ ở châu Âu thế kỷ 19: học bảng quy tắc, dịch câu, rồi dịch văn bản. Mục tiêu hoàn toàn rõ ràng — đọc được nguyên bản. Không ai kỳ vọng học trò nói tiếng Latin, đơn giản vì không còn ai để nói cùng.
Nên chê lối ấy không dạy được nói thì cũng như chê cái búa vì nó không vặn nổi con ốc. Phần nó thật sự làm được vẫn còn nguyên giá trị: với một người lớn đã quen đọc, nói thẳng quy tắc ra là một lối tắt có thật. Sáu cách của tiếng Nga giải thích trong mười phút thì nhanh hơn nhiều so với để người học tự mò ra sau hai trăm giờ nghe.
Lối thứ hai có ngày sinh rất cụ thể. Trong Thế chiến thứ hai, quân đội Mỹ cần sĩ quan dùng được tiếng Nhật, tiếng Đức, tiếng Trung sau vài tháng chứ không phải vài năm. Chương trình dựng cho nhu cầu ấy kết hôn với hai lý thuyết đang thịnh: tâm lý học hành vi, vốn xem ngôn ngữ là một chuỗi thói quen, và ngôn ngữ học cấu trúc. Kết quả là luyện mẫu câu tới mức thành phản xạ, cấm dịch, cấm giải thích.
Năm 1959, Chomsky viết bài phê bình cuốn sách của Skinner và chỉ đúng vào chỗ nứt: người ta nói ra được những câu chưa từng nghe ai nói bao giờ, mà một chuỗi thói quen thì không làm nổi việc đó. Nền lý thuyết sụp. Nhưng phòng luyện sống lâu hơn cái lý thuyết đã dựng ra nó — vẫn còn đó tới tận thập niên 1990.
Nó sống lâu vì có một phần đúng. Luyện tới mức tự động là chuyện có thật, nhất là với phát âm và các cụm nói sẵn. Chỗ hỏng nằm ở nơi khác: học trò luyện xong một trăm mẫu câu vẫn không nói nổi câu thứ một trăm lẻ một.

Thập niên 1970, Hội đồng châu Âu đứng trước một bài toán khác hẳn: người lao động đi lại giữa các nước, cần làm được việc bằng ngoại ngữ chứ không cần qua kỳ thi nào. Dell Hymes đặt ra khái niệm năng lực giao tiếp — biết quy tắc thôi chưa đủ, còn phải biết nói gì, với ai, vào lúc nào, bằng giọng nào. Lối giao tiếp vì thế đặt việc truyền đạt ý nghĩa lên trên tính chính xác.
Đây giờ là lối mặc định gần như ở mọi nơi, và nó xứng đáng với chỗ đứng ấy vì đã kéo việc dùng vào trung tâm. Nhưng nó cũng có chỗ hỏng riêng, lại là chỗ hỏng dễ thấy: người học nói trôi chảy mà sai vẫn hoàn sai, năm này qua năm khác. Khi giao tiếp đã trót lọt thì không còn sức ép nào bắt phải sửa nữa.
Lối thứ tư là ứng dụng trên điện thoại, và đây là chỗ chữ hiện đại gây hiểu nhầm nhiều nhất. Cơ chế trung tâm của chúng — lặp lại giãn cách — có từ năm 1885, khi Ebbinghaus tự đo đường quên trên chính mình. Còn hình hài cụ thể thì Sebastian Leitner dựng năm 1972: một cái hộp chia năm ngăn, thẻ nào nhớ được thì đẩy sang ngăn sau, thẻ nào quên thì lùi thẳng về ngăn đầu. Ứng dụng hôm nay là đúng cái hộp ấy, cộng thêm lời nhắc.
Còn lùi xa hơn nữa. Năm 1658, Comenius in cuốn sách giáo khoa có tranh đầu tiên dành cho trẻ em, dạy tiếng Latin bằng hình ảnh và nghĩa thay cho bảng quy tắc. Đó chính là nguyên tắc mà ba trăm năm sau người ta gọi tên là học qua nội dung.

Nói cách khác, chữ hiện đại phần lớn mô tả cách chuyển giao chứ không mô tả ý tưởng. Hộp thẻ thành cái ứng dụng; bản khắc gỗ thành đoạn phim.
Có ba thứ mới thật, và nên gọi đúng tên chúng. Thứ nhất là lượng đầu vào thật sẵn có: một người học tiếng Nga ở Hà Nội năm 1990 may lắm tiếp cận được vài giờ tiếng Nga thật mỗi tháng, còn bây giờ là không giới hạn. Đó là bước ngoặt thật chứ không phải dán nhãn mới. Thứ hai là phản hồi tức thì ở quy mô lớn. Thứ ba là có một cái máy chịu nói lại với mình — và về thứ ba thì phải thành thật rằng bằng chứng còn mỏng và còn quá mới.
Chỗ mà giới nghiên cứu hội tụ về không phải một tỷ lệ pha trộn giữa cũ và mới. Nó có tên riêng: chú ý vào hình thức ngay trong lúc đang dùng. Nghĩa là đang làm một việc thật bằng ngoại ngữ, vướng chỗ nào thì dừng một nhịp rất ngắn để nhìn vào quy tắc đúng chỗ ấy, rồi quay lại việc đang làm.

Và đây là phần thành thật: khi đem ra đo, lối này chỉ ngang ngửa chứ không hơn hẳn lối dạy một danh mục quy tắc theo thứ tự sách giáo khoa. Ưu thế của nó không nằm ở con số mà nằm ở chỗ người ta chịu theo — ngồi lại với một quy tắc lúc đang thật sự vướng nó thì dễ hơn nhiều so với ngồi trước ba mươi quy tắc xếp sẵn.
Vậy nên cách chọn thực dụng là bỏ hẳn trục cũ với mới, chia theo bản chất của thứ đang học. Cái gì có dạng quy tắc mà lại ít gặp thì học thẳng quy tắc, đúng như lối ngữ pháp — dịch vẫn làm tốt. Cái gì gặp nhiều lần mỗi ngày thì để lượng đầu vào tự dạy. Còn cái bạn sẽ phải nói ra thì phải luyện đúng vào lúc nói ra, có sức ép thời gian — chỗ này lối nghe — nói vẫn giữ được phần đúng của nó.
Riêng về ứng dụng thì nên nói thẳng: thứ chúng tối ưu không phải việc học ngôn ngữ mà là việc duy trì thói quen. Đó là đóng góp có thật, vì phần lớn người học bỏ cuộc chứ không phải học sai. Nhưng giữ thói quen và dạy là hai việc khác nhau, và lẫn hai việc ấy là chỗ nhiều người mắc.
Rốt cuộc, câu đáng hỏi không phải phương pháp này cũ hay mới, mà là nó được sinh ra để làm việc gì, và việc ấy có phải việc của bạn hôm nay hay không.
Cùng nội dung ấy, kể lại bằng lời giản dị — dành cho bạn đọc nhỏ tuổi, hoặc cho bất kỳ ai muốn nắm ý chính thật nhanh.
Hãy hình dung bốn lớp học, ở bốn thời khác nhau.
Lớp thứ nhất ở châu Âu hơn trăm năm trước. Học trò chép bảng chia động từ tiếng Latin, rồi dịch từng câu một. Mục tiêu rất rõ: đọc được sách cổ. Không ai định nói tiếng Latin, vì chẳng còn ai để nói cùng.
Nên chê lớp ấy không dạy nói thì hơi oan. Nó đâu có định dạy nói.
Lớp thứ hai ra đời trong Thế chiến thứ hai. Quân đội Mỹ cần sĩ quan nói được tiếng Nhật sau vài tháng. Cách làm là lặp đi lặp lại từng mẫu câu cho tới khi bật ra như phản xạ. Cấm dịch. Cấm giải thích.
Năm 1959, một nhà ngôn ngữ học tên Chomsky chỉ ra chỗ sai: con người nói được những câu chưa từng nghe ai nói. Nếu ngôn ngữ chỉ là thói quen lặp lại thì không thể làm được như vậy.
Lý thuyết sụp. Nhưng những căn phòng luyện băng từ ấy vẫn chạy thêm ba chục năm nữa. Vì có một phần đúng thật: luyện nhiều thì phát âm và các câu nói sẵn trở nên tự động. Chỉ có điều học trò thuộc lòng một trăm mẫu câu vẫn không tự nói nổi câu thứ một trăm lẻ một.
Lớp thứ ba là thập niên 1970 ở châu Âu. Người ta đi làm qua lại giữa các nước, cần dùng ngoại ngữ để giải quyết công việc chứ không cần thi. Vậy là cách dạy đổi hẳn: nói sao cho người ta hiểu quan trọng hơn nói sao cho đúng.
Đây là cách dạy phổ biến nhất bây giờ. Nhưng nó cũng có chỗ hỏng: nhiều người nói rất trôi chảy mà sai mãi không sửa. Vì hễ người nghe đã hiểu rồi thì chẳng có gì bắt mình phải sửa nữa.
Lớp thứ tư là cái ứng dụng trong điện thoại bạn. Và đây mới là chỗ bất ngờ.
Cái ứng dụng ấy hoạt động theo nguyên tắc lặp lại giãn cách. Nguyên tắc này có từ năm 1885. Còn hình dạng cụ thể thì một người Đức tên Leitner làm ra năm 1972: một cái hộp chia năm ngăn đựng thẻ giấy. Thẻ nào nhớ được thì đẩy sang ngăn sau, thẻ nào quên thì lùi về ngăn đầu.
Ứng dụng hôm nay chính là cái hộp đó, thêm cái chuông nhắc.
Còn xa hơn nữa: năm 1658 đã có người in sách dạy tiếng Latin cho trẻ con bằng tranh vẽ thay cho bảng quy tắc. Ba trăm năm sau người ta mới đặt tên cho cách ấy.
Nói cách khác, chữ hiện đại thường chỉ mô tả cái vỏ, không mô tả ý tưởng bên trong.
Vậy có gì mới thật không? Có. Ngày xưa muốn nghe tiếng Nga thật thì cả tháng được vài giờ, giờ thì bao nhiêu cũng có. Đó là thay đổi thật.
Còn cách học tốt nhất thì các nhà nghiên cứu gọi tên thế này: đang dùng ngoại ngữ mà vướng chỗ nào thì dừng lại xem quy tắc đúng chỗ ấy, rồi làm tiếp. Giống người thợ cả chỉ vào một chỗ đúng lúc cậu học việc đang loay hoay, rồi lùi ra.
Thành thật mà nói, đem đo thì cách này cũng chỉ ngang chứ không hơn hẳn cách học thuộc danh sách quy tắc. Cái hơn của nó là người ta chịu theo lâu hơn.
Cho nên đừng hỏi cách nào cũ cách nào mới. Hãy hỏi: cái mình đang học là loại gì? Quy tắc lạ mà ít gặp thì học thẳng quy tắc. Thứ gặp mỗi ngày thì cứ nghe cứ đọc nhiều rồi tự thấm. Thứ mình sẽ phải nói ra thì phải tập nói ra, ngay lúc bị hối.
Còn ứng dụng thì giỏi một việc khác hẳn: giữ cho bạn quay lại mỗi ngày. Đó là việc có ích thật, vì phần lớn người học thất bại là do bỏ dở chứ không phải do học sai.
Các bài viết này tổng hợp những nghiên cứu đã được công nhận rộng rãi trong khoa học học tập và ngôn ngữ học. Nguồn chính và tài liệu đọc thêm:
Câu hỏi ngầm giả định rằng tập trung là một cơ bắp để luyện. Bằng chứng chắc nhất lại nói phần luyện được hầu như không...
Không có thời gian, không có khiếu, già rồi — mấy câu ấy là lời giải thích chứ không phải nguyên nhân. Thứ đo được lại t...
Không phải một chuyện mà bốn, chạy trên những cái đồng hồ cách nhau hàng tỉ lần: một sóng ở 400 mili-giây, một từ được k...